Lúc này lính gác xung quanh nghe Lâm Thù Dung giải thích như vậy, thế là nghĩ thông suốt rồi, ánh mắt nhìn Đoàn trưởng đều thay đổi.
Chuyện Đoàn trưởng kết hôn mọi người đều biết, nhưng không ngờ lần đầu tiên mọi người nhìn thấy vị phu nhân Đoàn trưởng này, lại là đến để...
Thẩm Kinh Hàn nhìn về phía Lâm Thù Dung, khó trách tác phong hành sự có chút không giống bình thường, sinh viên đại học? Trông rất có khí chất.
Nói thật anh còn khá bất ngờ, ban đầu anh vội đi làm nhiệm vụ không tìm hiểu nhiều thông tin của Lâm Thù Dung, suy cho cùng ông cụ đang nằm trên giường bệnh, nói chuyện cũng không lưu loát.
Anh luôn cho rằng là một cô thôn nữ bình thường, còn đang nghĩ rốt cuộc có ưu điểm gì nhất quyết bắt anh lĩnh chứng với người phụ nữ kia.
Bây giờ xem ra ông cụ chắc hẳn đã lén lút đến trường đại học ở Kinh Thị gặp Lâm Thù Dung, biết cô gái nhỏ này xinh đẹp lại có bằng cấp.
Cộng thêm lại là cháu gái của chiến hữu lúc này mới nhất quyết bắt anh cưới người vợ là cô.
Xinh đẹp thì xinh đẹp, có bằng cấp thì có bằng cấp, khí chất cũng vô cùng khí chất.
Nhưng cuộc hôn nhân không chỉ ban đầu anh bị ép buộc kết hôn, hóa ra nhà gái cũng không tình nguyện.
Khó trách cô gái nhỏ qua đây nói muốn chia tay, quả thực không có gì lạ.
Lúc này anh lúng túng rồi, nhưng giọng nói vẫn nhàn nhạt giải thích.
“Xin lỗi, anh quả thực đi làm nhiệm vụ hai năm vừa mới về, vốn định khoảng thời gian này liên lạc với em nhưng anh tôn trọng suy nghĩ của em, em muốn giải quyết thế nào, anh đều phối hợp.”
Lâm Thù Dung chớp chớp mắt, nhiệm vụ gì vậy, vừa đi đã là hai năm?
“Được rồi, vậy là em hiểu lầm anh, trước tiên tìm cho em một chỗ ở đi, chuyện của hai chúng ta xử lý xong, em sẽ nhanh chóng rời đi.”
Thẩm Kinh Hàn nhìn sang, không thể không nói người phụ nữ xinh đẹp lại trắng trẻo như vậy, quả thực sẽ khiến người ta lưu lại ánh mắt.
Anh cụp mắt xuống, khi nhìn thấy đôi tay trắng nõn của Lâm Thù Dung trong lòng còn có chút kinh ngạc, xem ra cô tuy nhà ở nơi khỉ ho cò gáy nhưng điều kiện gia đình chắc hẳn không tồi.
Nếu không đôi tay này sẽ không có một chút dấu vết làm việc nào, còn non nớt hơn cả thiên kim đại tiểu thư.
“Bây giờ anh đưa em về quân khu.” Thẩm Kinh Hàn dùng giọng điệu thản nhiên.
Lâm Thù Dung gật đầu, sau đó lại nhớ ra điều gì, nói: “Đúng rồi, em không biết có phải bị lừa hay không, sau khi xuống xe khách gặp một ông lão đánh xe bò, nói bảo em đi xuyên qua sa mạc, vali hành lý mang theo bên người bị em vứt giữa đường rồi, anh xem... có rảnh giúp một tay không?”
Thẩm Kinh Hàn lúc này mới thấy người phụ nữ ngoài một cái ba lô ra thì chẳng có gì, lặn lội đường xa qua đây, không mang hành lý thì thật sự không nói nổi.
“Có thể, Tạ Lương, lái xe dọc theo đường đi tìm xem mang hành lý về đây.” Thẩm Kinh Hàn dặn dò cấp dưới bên cạnh.
“Rõ thưa Đoàn trưởng.” Tạ Lương sải bước, đi về phía một chiếc xe Jeep quân dụng khác, lái về phía sâu trong sa mạc.
Ngày hôm sau nghe ngóng tuyến đường một chút, ngồi xe buýt bốn tiếng đồng hồ đến khu vực này, còn lảo đảo đi trong sa mạc một ngày.
Cho nên cô vừa lên ghế phụ, cả người liền thả lỏng, qua mười mấy phút, đầu ngoẹo sang một bên, khò khò ngủ thiếp đi.
Thẩm Kinh Hàn đang lái xe, thấy người phụ nữ luôn không nói chuyện, anh im lặng một chút lúc này mới dùng giọng điệu nhàn nhạt giải thích.
“Chắc không phải bị lừa đâu, xe buýt của em đi có thể xuống nhầm địa điểm, nếu đi theo khu vực đó qua đây, quả thực phải xuyên qua sa mạc mới tìm được trạm gác biên thùy.”
Anh nói xong, qua vài phút không có ai trả lời không khỏi quay đầu sang, chỉ thấy đầu người phụ nữ ngoẹo sang một bên ngủ thiếp đi rồi, xem ra cô rất mệt, giữa hàng lông mày đều mang theo sự mệt mỏi.
Thẩm Kinh Hàn không nói chuyện nữa, nhưng lại theo bản năng lái xe chậm lại một chút cố gắng lái thật vững vàng.
Mà ở một bên khác, Tạ Lương lái xe dọc theo tuyến đường sa mạc đã tìm thấy hành lý của Lâm Thù Dung, đều bị gió cát vùi lấp một nửa, may mà vali đóng chặt, quần áo bên trong không bị bẩn.
Men theo con đường nhỏ ở đầu kia sa mạc lái đi, Tạ Lương lái xe còn nhanh hơn Thẩm Kinh Hàn không ít nên đã đến quân khu trước.
Chủ yếu là Thẩm Kinh Hàn lái quá chậm, trên đường xóc nảy, người vợ đột nhiên xuất hiện lại ngủ thiếp đi, anh sợ xe quá nhanh làm người ta xóc tỉnh, lúc này mới chậm rãi trở về quân khu.
Nhưng anh đã bỏ qua cái miệng rộng của cấp dưới Tạ Lương, người ta về quân khu trước đem những gì tai nghe mắt thấy hôm nay kể cho một người anh em, một truyền mười, mọi người đều biết Đoàn trưởng có một người vợ đến để ly hôn.
Tin đồn vừa ra chấn động lòng người.
Nơi này là biên thùy, vốn dĩ môi trường đã khắc nghiệt gian khổ, điều kiện không tốt bằng những nơi khác.
Khu gia thuộc bên này và quân khu nối liền với nhau, còn có một tòa nhà tập thể mới xây, đứng trên cửa sổ lầu nhìn ra xa có thể thấy quân nhân đang huấn luyện buổi sáng đấy.
Khu gia thuộc và quân khu nối liền một khối, tin đồn tự nhiên cũng nhanh, Tạ Lương chỉ thuận miệng nhắc tới tin đồn này với những người anh em khác, không ngờ truyền nhanh như vậy.
Cậu ta đang bận rộn dọn dẹp một căn phòng trống cho Đoàn trưởng, để cho người chị dâu mới này ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)