Hơn mười giờ đêm, mưa phùn lất phất rơi.
Tống Lê mặc một bộ đồ ngủ, đứng trên ban công ngắm mưa một lát.
Cô thấy những bông hoa tulip trong vườn nở rất đẹp, giống này là giống Rhapsody.
Cánh hoa xếp lớp tầng tầng, mang một màu hồng rực rỡ, khi đung đưa trong làn gió nhẹ và mưa phùn trông hệt như đang nhảy múa.
Tống Lê che một chiếc ô nhỏ trong suốt, đội mưa ra ngoài cắt vài cành.
Khi cô ôm những cành hoa tulip ướt đẫm nước mưa bước vào nhà thì vừa khéo gặp Quan Húc.
Vị Quan trợ lý này vẫn giữ nguyên bộ dạng nhã nhặn, thanh lịch như mọi khi, cất giọng công thức hóa: “Tống tiểu thư đây là thẻ của cô, mật khẩu là ngày sinh nhật của cô, xin cô hãy cất giữ cẩn thận.”
Tống Lê đưa một tay ra nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn.
Cô không kìm được sự tò mò, bèn hạ thấp giọng hỏi: “Trong thẻ này có bao nhiêu tiền vậy ạ?”
Quan trợ lý mặt không đổi sắc: “100 triệu tệ.”
Đồng tử cô khẽ co lại, có chút kinh ngạc, bó hoa trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Nhiều thế cơ á!
Lương Cận Niên vậy mà lại chuyển nhiều tiền như vậy vào tài khoản của cô, đúng thật là ứng với câu nói kia:
Đại gia lắm tiền nhiều của.
Thế nhưng như vậy cũng tốt, cô có phá của thì cũng sẽ không thấy xót tiền giùm anh.
Tống Lê chạy huỳnh huỵch lên lầu, ngay cả mái tóc bị nước mưa làm ướt cũng chẳng màng lau khô, cầm lấy điện thoại liền gửi tin nhắn cho Nam Khê.
“Chị em ơi, bọn mình có tiền rồi.”
Cô vẫn còn nhớ lời đã nói lúc chiều là sẽ mua xe cho Nam Khê: “Rước cho cậu một chiếc 911 nhé?”
Thế nhưng Nam Khê lại từ chối: “Thôi khỏi, chiếc xe máy điện nhỏ này của mình tốt lắm.”
“Nếu xe mà hỏng thì còn có thể ghé qua tiệm sửa xe ngắm trai đẹp nữa chứ.”
Nhắc đến người gặp ở tiệm sửa xe hôm nay, Nam Khê liền mở cờ trong bụng: “Mình lén hỏi thăm ông chủ rồi, không xin được phương thức liên lạc, nhưng ông chủ bảo anh ấy cứ dăm bữa nửa tháng lại xin nghỉ phép, ngày thường cũng ít nói lắm.”
“Cậu nói xem, nhân phẩm anh ấy liệu có vấn đề gì không nhỉ?”
Mới gặp qua có một lần, Tống Lê cũng khó mà đưa ra phán đoán: “Cái này đúng là khó nói thật.”
Rõ ràng là Nam Khê đã mê mẩn người ta rồi: “Không sao cả, mình thích là thích cái vẻ ngoài của anh ấy thôi, còn nội tâm thì... tùy duyên đi.”
Tống Lê gửi một chiếc nhãn dán biểu cảm cười khổ qua đó.
Tán gẫu với Nam Khê xong, Tống Lê liền ngồi xếp bằng trên giường, suy nghĩ xem nên tiêu khoản tiền này như thế nào.
Phải làm cho Lương Cận Niên cảm thấy cô là một người phụ nữ phá gia chi tử, hoàn toàn không thích hợp để kết hôn.
Mua xe mua nhà? Mua túi xách và trang sức đá quý? Không được, mua về đều là tài sản cả, có thể bán lại lần thứ hai, như thế không tính là phá của.
Tặng quà cho streamer trên mạng? Cũng không được, như thế lãng phí quá, cô thấy tiếc tiền lắm, vả lại trong thời gian ngắn cũng không thể donate nhiều tiền đến mức ấy được.
Phải ném ra ngoài một lần hết sạch, kiểu không cần thu hồi vốn ấy.
Nhưng lại phải hợp pháp hợp quy, không thể làm bừa bãi được.
Vấn đề này thực sự khiến người ta đau đầu, còn khó hơn cả việc vẽ bản vẽ thiết kế nữa.
Sáng ngày hôm sau, tại văn phòng Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cảnh Minh.
Kiều Vân Thâm tây trang phẳng phiu, cầm tài liệu gõ cửa bước vào.
“Lương Chủ tịch, đây là phương án dự toán đầu tư cho dự án công trình năng lượng mới, xin ngài duyệt qua.”
Dự án này là cấp quốc gia, rất nhiều tài liệu và phương án đều cần Lương Cận Niên đích thân phê duyệt.
Kiều Vân Thâm phụ trách theo dõi sát sao.
Lương Cận Niên ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, mày mắt thanh lãnh, sau khi lật xem lướt qua liền cầm bút ký tên vào phần cuối.
Kiều Vân Thâm cúi người cất tài liệu, đẩy gọng kính không viền trên sống mũi: “Tối hôm qua, Đường Tân Hà của Hằng Nghiệp đã gọi cho tôi mấy cuộc điện thoại.”
“Muốn ngài cho bọn họ thêm một cơ hội nữa.”
Dự án này vốn do Kiều Vân Thâm phụ trách, thế nên Đường Tân Hà có số điện thoại của anh ta cũng chẳng có gì lạ.
Lương Cận Niên đặt chiếc bút máy kim loại trong tay xuống, dựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, tư thế vô cùng thả lỏng: “Cậu thấy thế nào?”
Trước mặt cấp dưới, anh trước giờ luôn không để lộ cảm xúc vui buồn trên nét mặt, phần lớn thời gian đều ôn hòa, dễ gần.
Anh ta không dám giấu giếm chút tâm tư nào, chỉ đúng sự thật mà phân tích: “Dự án trên tay chúng ta là về phát triển và xây dựng nông thôn đô thị, còn Hằng Nghiệp mấy năm nay làm phần lớn là thương mại logistics và thương mại điện tử, bọn họ thứ nhất là không có kinh nghiệm, thứ hai là quá mức nóng vội hám lợi.”
“Đem cái bộ chiêu trò tiếp thị trên mạng áp dụng lên người chúng ta, đối tác như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể từ chối.”
Lương Cận Niên khẽ nhướng mày: “Vậy cậu biết nên trả lời anh ta thế nào rồi chứ?”
“Tôi biết rồi ạ.”
Sau khi Kiều Vân Thâm đi ra ngoài, Quan Húc nghe một cuộc điện thoại rồi bước vào.
Anh ta lộ vẻ khó xử: “Sếp, bên ngân hàng vừa mới gọi điện báo rằng, tài khoản của Tống tiểu thư hôm nay đã chuyển ra ngoài 100 triệu tệ.”
Giao dịch dòng tiền cá nhân lớn như vậy, để ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật, ngay cả ngân hàng tư nhân cũng sẽ tiến hành xác minh theo đúng quy trình.
Lương Cận Niên lại chẳng có chút dao động cảm xúc nào, tiếp tục lật xem tài liệu trước mặt, thuận miệng hỏi một câu: “Cô ấy mua cái gì rồi?”
Chút tiền này chẳng đáng là bao.
Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, từ nhỏ đã được nuông chiều trong nhung lụa, biết tiêu tiền hơn con cái nhà người khác cũng chẳng có gì là lạ.
Quan Húc nhìn sếp nhà mình, cẩn thận từng li từng tí nhả ra ba chữ: “Làm từ thiện.”
Đúng vậy, Tống Lê hôm nay tổng cộng đã thực hiện ba khoản quyên góp từ thiện.
Giúp đỡ các bé gái có hoàn cảnh khó khăn được đến trường, sửa đường cho vùng núi xa xôi hẻo lánh và cứu trợ trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo.
Đây là phương thức phá của sáng suốt nhất và không hề bại não chút nào.
Thế nhưng vừa làm xong đống việc từ thiện này thì cô liền lăn ra ốm.
Chắc hẳn là do tối qua bị dính mưa, đầu óc cô cứ mê man quay cuồng, cổ họng cũng đau rát.
Đã mời bác sĩ đến khám qua, chỉ là bị cảm mạo, hơi sốt nhẹ một chút.
Sau khi uống thuốc xong, Tống Lê ngủ một mạch đến tận chiều muộn, trời sắp tối hẳn mới tỉnh dậy.
Lương Cận Niên vừa trở về liền nghe người làm vào báo cáo, nói Tống tiểu thư bị ốm rồi, bữa trưa cũng chưa ăn gì cả.
Anh khẽ nhíu mày, đưa chiếc áo khoác vest vừa cởi ra cho Quan Húc, lại căn dặn: “Bảo dì Liên nấu chút cháo thanh đạm và món ăn kèm thanh đạm khai vị, mang lên phòng cho cô ấy.”
Dì Liên là nữ quản gia của Trang viên Đinh Lan, chủ yếu phụ trách việc ăn uống hàng ngày.
Thế nhưng chưa đợi Quan Húc đáp lời, anh đã xoay người bước lên lầu, ngón tay móc vào cà vạt, nới lỏng ra vài phần: “Thôi bỏ đi, để tôi lên xem sao.”
Nhà họ Ngô có ơn với nhà họ Lương, đối phương lại là cháu ngoại của Ngô Hàn Vinh, lại còn là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh. Anh dẫu sao cũng không đến mức ngay cả một cô gái nhỏ cũng không chăm sóc nổi.
Khi Lương Cận Niên bước vào phòng, Tống Lê đang tựa vào đầu giường ho khan.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, cô nghiêng mắt nhìn sang.
Anh có lẽ là vừa mới về tới nơi, vẫn chưa kịp thay quần áo. Anh mặc áo sơ mi cùng gile, cà vạt hơi nới lỏng, có thể nhìn thấy rõ yết hầu quyến rũ và hõm cổ gợi cảm, vạt áo sơ mi sơ vin gọn gàng trong quần tây, vòng eo rất thon gọn, chiếc quần tây may đo cao cấp ôm trọn lấy đôi chân dài thẳng tắp, tỷ lệ cơ thể đẹp đến mức hoàn hảo.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê trong phòng chiếu rọi rực rỡ, phản chiếu lên làn da trắng trẻo của anh, đổ bóng dưới sống mũi cao thẳng, càng tôn lên vẻ tuấn tú, cao quý của người đàn ông.
Tống Lê lúc này đang ho khá dữ dội, cả khuôn mặt nghẹn lại đỏ bừng, cảm thấy không tiện nhìn chằm chằm vào anh như thế, liền nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Lương Cận Niên rót cho cô một ly nước, thản nhiên hỏi: “Đã uống thuốc chưa?”
“Uống rồi ạ.”
Giọng cô có chút khàn đặc, ngoan ngoãn bưng lấy ly nước, nhấp vài ngụm nước ấm xong cũng dần dần bình ổn lại đôi chút.
Bất chợt, Tống Lê lại nhớ tới chuyện 100 triệu tệ kia.
Lương Cận Niên ước chừng là đến để hưng sư vấn tội rồi đây.
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khí tràng của đối phương quá mạnh mẽ, lúc này lại đang từ trên cao nhìn xuống cô, khiến cô có chút sợ hãi.
Tống Lê chột dạ ngước mắt lên, dùng chất giọng khàn khàn cất tiếng xin lỗi anh: “Xin lỗi anh, hình như tôi tiêu tiền bừa bãi quá rồi.”
Dứt lời, cô lại cố tình hỏi thêm một câu: “Có phải anh thấy tôi rất phá của, rất không biết chừng mực không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

