Tống Lê nén một bụng tức giận, ngay trong ngày hôm đó đã dọn ra khỏi Trang viên Đinh Lan của Lương Cận Niên.
Tạm thời cô vẫn chưa rời khỏi Kinh thị, thế nên tìm một khách sạn định bụng vào ở.
Thế nhưng khi đặt phòng, cô lại được quầy lễ tân thông báo thẻ ngân hàng của cô không thể quẹt được.
Mấy chiếc thẻ đều như vậy cả.
Tống Bạc Thành đã cắt đứt toàn bộ nguồn tài chính của cô, ngay cả chút tiền trong quỹ đầu tư cổ phiếu cũng chẳng chừa lại cho cô một đồng.
Tống Lê gọi điện thoại chất vấn lý do.
“Tống Chiêu Chiêu, không được sự đồng ý của bố mà con dám trốn đến Kinh thị để từ hôn, thật sự lớn gan rồi nhỉ? Con có còn coi người lớn ra gì không?”
“Hoặc là bây giờ con lập tức quay về, hoặc là cứ ở lại Kinh thị tự sinh tự diệt, con tự mình xem mà tính đi.”
Tống Lê cảm thấy thật khó hiểu, bố cô trước đây đâu có như thế này, sao tự dưng lại trở nên hà khắc, độc đoán đến vậy chứ?
“Tống Bạc Thành, bố không nói đạo lý, con muốn mách ông ngoại, bố đang ngược đãi con!”
Đầu dây bên kia cười khẩy một tiếng, căn bản chẳng hề sợ lời đe dọa của cô, lạnh lùng hừ một tiếng rồi cúp máy.
Tống Lê cảm thấy đau đầu khôn xiết.
Đương nhiên là cô không thể đi tìm ông ngoại rồi.
Nghe cậu nói, sau khi mẹ cô qua đời, mối quan hệ giữa ông ngoại và bố cô vô cùng căng thẳng, tuyệt đối không thể đổ thêm dầu vào lửa được.
Đúng rồi, cô vẫn còn có cậu ruột mà.
Nhờ cậu chi viện một chút xem sao.
Sau khi kết nối điện thoại, Ngô Văn Khâm than ngắn thở dài: “Chiêu Chiêu à, không phải cậu không muốn giúp cháu đâu, nhưng dạo gần đây anh Thành vừa rót cho cậu một khoản đầu tư, cậu không thể phụ bạc lòng tin được.”
“Hơn nữa, ông ngoại cháu cũng tán thành mối hôn sự này, nếu cậu giúp cháu thì thành đứa con bất hiếu mất, sẽ bị ông đánh chết đấy.”
Được rồi, toàn là người xấu, một giuộc với nhau cả.
Tống Lê chẳng buồn nói thêm câu nào liền cúp máy luôn.
Cô mới không thèm vì chút tiền bạc mà chịu thỏa hiệp đâu.
Không về, đánh chết cũng không thèm về.
Tống Lê vốn không có thói quen lập quỹ đen, bởi vì cô là con gái một trong nhà, muốn gì được nấy, Tống Bạc Thành chưa từng hạn chế việc chi tiêu của cô.
Giờ phút này, nhìn số tiền lẻ ít ỏi trong tài khoản WeChat, cô vô cùng hối hận.
Biết thế ngày trước đã tích cóp thêm chút tiền riêng rồi.
Chút tiền này chỉ đủ để ở một đêm trong phòng suite của khách sạn cao cấp.
Khổ nỗi từ nhỏ cô đã sống trong nhung lụa, ở khách sạn bình dân lại không ngủ ngon giấc được, thật là đau đầu quá đi mất.
Suy nghĩ một lát, Tống Lê bỗng ngẩng đầu lên, đặt ánh mắt lên người A Hữu.
A Hữu sợ tới mức liên tục lùi về sau mấy bước, vẻ mặt đầy kinh hãi: “Tiểu... tiểu thư, tiền của tôi là để dành mua nhà cưới vợ đấy.”
“Tôi có bảo không trả anh đâu, cho tôi mượn tạm 2 triệu ứng cấp trước đã.”
A Hữu lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Tôi... tôi không có nhiều tiền thế đâu.”
Tống Lê: “... Keo kiệt chết đi được.”
Cô cũng đúng là hồ đồ thật rồi, vậy mà lại đi ảo tưởng có thể moi được tiền từ kẻ giữ của như A Hữu.
Lúc này Nam Khê gửi tin nhắn cho Tống Lê, bảo là buổi chụp hình đã kết thúc, cô ấy vừa mới về lại Kinh thị.
Biết được thẻ ngân hàng của cô bị khóa, Nam đại tiểu thư cũng bày tỏ bản thân lực bất tòng tâm.
“Hu hu hu, Chiêu Chiêu ơi, sao cậu cũng thảm thương y như mình thế này.”
“Bố mình không đồng ý cho mình vào giới giải trí nên cũng khóa thẻ của mình rồi, mình đến tiền mua một bộ lễ phục để đi thảm đỏ cũng chẳng có.”
“Có phải mấy bậc phụ huynh này chỉ biết dùng mỗi cái chiêu này thôi không...”
Xong đời rồi.
Giờ thì thành đôi bạn cùng lùi rồi.
Tia hy vọng duy nhất trong lòng Tống Lê cũng theo đó mà tan biến.
Nam Khê nhắn tiếp: “Nhưng mà mình vẫn còn một chiếc xe, có thể chở cậu đi dạo hóng gió ngắm cảnh các thứ, đừng có buồn nữa nha.”
Tống Lê tò mò, gõ chữ hỏi lại: “Xe gì thế?”
Nam Khê không trả lời thẳng, chỉ nói là màu đỏ, lát nữa sẽ qua đón cô.
Trong phòng đánh cờ trên tầng ba của Vọng Thư Quán.
Người phục vụ thắp một nén hương trên chiếc bàn thấp ở góc phòng, mang tên “Xuân Tàng”.
Hương này lấy trầm hương và đàn hương làm cốt, điểm xuyết thêm tuyết tùng và hương thảo, làn khói tĩnh lặng, mùi hương ấm áp, vấn vương lại pha chút thanh khiết, mang phong vị như mùa xuân gặp lại trong tuyết trắng.
Diệp Hoài Khiêm cầm quân cờ đen, khổ sở suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi hạ cờ.
Anh ta cười khổ phàn nàn: “Haizz, lần nào đánh cờ với cậu tôi cũng chẳng chiếm được chút hời nào.”
Tư thế của Lương Cận Niên vô cùng nhàn nhã, đầu ngón tay thon dài vân vê quân cờ, quân cờ được mài từ bạch ngọc, lại càng làm nổi bật làn da trắng trẻo của anh, quả thực đúng chất ôn nhuận như ngọc.
Anh chậm rãi vạch trần, chẳng thèm nể mặt đối phương chút nào: “Nhưng lần nào cậu cũng muốn thắng tôi.”
Quá nóng vội, đến mức liên tục để lộ sơ hở.
Diệp Hoài Khiêm hơi ngượng ngùng, sờ sờ mũi, thúc giục anh mau hạ cờ.
Chỉ là quân cờ trong tay Lương Cận Niên còn chưa kịp hạ xuống thì đã nghe Quan Húc vào báo cáo, nói là Tổng Giám đốc điều hành của Tập đoàn Hằng Nghiệp, Đường Tân Hà, đã đến.
Diệp Hoài Khiêm khẽ chậc một tiếng: “Đoán chừng là đến để nhận lỗi tạ tội rồi.”
Đường Tân Hà là con trai cả của Đường Ích Sơn, vóc dáng trung bình, đeo kính, trông có vẻ chất phác, thật thà, nho nhã lịch thiệp, nhưng thực chất lại là một nhân vật có tâm cơ cực kỳ thâm sâu.
Người ngoài đánh giá, trong số mấy người con trai của Đường Ích Sơn, Đường Tân Hà là người giống bố mình nhất. Vị trí CEO của Hằng Nghiệp chỉ có anh ta mới ngồi vững được.
“Lương tiên sinh, thật sự vô cùng xin lỗi, đứa cháu họ của tôi từ nhỏ đã thiếu sự dạy dỗ, không hiểu quy củ, xin ngài đừng chấp nhặt với nó.”
Lương Cận Niên mân mê quân cờ trong tay, vẻ mặt hờ hững, dường như chẳng hề bận tâm: “Chuyện nhỏ thôi.”
Đường Tân Hà nghe anh nói vậy liền lập tức nở nụ cười, lại vẫy tay bảo trợ lý mang lễ vật tới, đặt hết lên chiếc bàn bên cạnh.
“Hậu bối không biết trời cao đất dày, về nhà tôi nhất định sẽ bảo người nhà dạy dỗ cẩn thận. Cũng mong rằng đừng vì chuyện này mà làm tổn hại đến hòa khí giữa hai nhà chúng ta.”
“Tống Lê tiểu thư là khách quý từ Hỗ thị tới, người lại xinh đẹp như vậy, tôi có đôi vòng tay ngọc bích Điền Hòa thời nhà Thanh do tổ tiên truyền lại xin nhờ Lương tiên sinh chuyển giúp cho Tống tiểu thư, coi như chút thành ý tạ lỗi.”
Nghe vậy, ánh mắt Lương Cận Niên bỗng trầm xuống, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
“Cạch” một tiếng giòn giã, quân cờ trong tay anh bị ném thẳng vào hộp cờ bên cạnh.
Anh rốt cuộc cũng liếc mắt nhìn sang, nụ cười lạnh lẽo: “Tin tức của Đường tổng quả thực rất nhanh nhạy đấy.”
Chỉ vỏn vẹn ba bốn tiếng đồng hồ đã điều tra xong lai lịch của người bên cạnh anh rồi.
Đường Tân Hà là người thông minh, đương nhiên có thể hiểu được ý tứ trong lời nói này, cũng nhận ra sự không hài lòng của Lương Cận Niên.
Anh ta vội vàng giải thích: “Xin Lương tiên sinh lượng thứ, ông cụ nhà tôi biết Hải Phong mạo phạm Tống tiểu thư, vốn dĩ đã hỏi thăm địa chỉ định đích thân đến tận cửa tạ lỗi, nhưng dạo gần đây sức khỏe của ông không được tốt nên mới bảo tôi đi chuyến này.”
Ý ngoài lời chính là vì cần xin lỗi nên mới điều tra Tống Lê.
Chẳng qua chỉ là lời bao biện ngoài mặt, mấy người trong căn phòng này đương nhiên đều không tin.
“Vòng ngọc thì khỏi đi.” Lương Cận Niên thu hồi tầm mắt, lại lấy một quân cờ khác từ trong hộp, cổ tay hạ xuống, dứt khoát hạ cờ: “Cô ấy chướng mắt.”
Đường Tân Hà cười gượng gạo, lại hạ mình nói thêm vài câu xin lỗi, lúc này mới khẽ cúi đầu rời đi.
Phòng đánh cờ lại trở về với vẻ tĩnh lặng.
Diệp Hoài Khiêm không khỏi kinh ngạc: “Cậu định... Hừ, chuyện này không giống tác phong hành xử của Lương Chủ tịch chút nào nha.”
Trong ấn tượng của anh ta, Lương Cận Niên trước giờ luôn trầm ổn, nội liễm.
Đối với chuyện nhỏ nhặt như ngày hôm nay, chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích thì anh đến một ánh mắt cũng lười chẳng buồn bố thí.
Lương Cận Niên không mấy bận tâm, bình thản mở miệng: “Con người ta một khi rảnh rỗi quá thì sẽ sinh nông nổi.”
Thế nên, phải tìm chút việc cho nhà họ Đường làm thôi.
Ván cờ kết thúc, cờ trắng thắng năm mục rưỡi.
Đây vẫn là kết quả do Lương Cận Niên đã nương tay.
Giáo sư Diệp đương nhiên không phục: “Lại ván nữa, hôm nay tôi nhất định phải ép cậu lấy ra thực lực thật sự mới được.”
Lúc này, Quan Húc với vẻ mặt nghiêm túc bước tới, thấp giọng bẩm báo: “Sếp, Tống tiểu thư và A Hữu đã rời khỏi Trang viên Đinh Lan rồi ạ.”
“Áo vest và món phỉ thúy của ngài, cô ấy đều không mang theo.”
Trong phòng, hương đàn hương thoang thoảng, hơi cay nồng, mùi hương thanh đạm, tuy là do Tần Tư Diên bỏ ra giá cao để tìm về nhưng Lương Cận Niên lại cảm thấy chẳng có gì đặc biệt.
Vẻ mặt anh uể oải, lười biếng dựa vào lưng ghế, đã mất đi hứng thú.
“Hương hôm nay...”
“Kém vị rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
