Ngày 20 tháng 3, tiết Xuân phân.
“Cục Giám sát cờ bạc Úc Thành thông báo, đóng cửa một số sòng bạc nhỏ lạc hậu và không đạt tiêu chuẩn, tăng cường cường độ giám sát, thúc đẩy ngành công nghiệp phát triển theo hướng quy chuẩn và chất lượng hơn...”
Tám giờ tối nhiệt độ hơi giảm.
Tống Lê đến đảo Đãng Tử, Úc Thành.
Từ sân bay bước ra, trời hơi lạnh, cô khép chặt chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen trên người, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy trợ lý của Ngô Văn Khâm là Hà Khang.
Hà Khang chào hỏi Tống Lê, rồi chạy chậm tới mở cửa xe.
“Cô Tống, sòng bài phải tiếp đãi một vị khách quý, sếp Ngô bảo tôi đưa cô qua đó.”
Tống Lê tháo kính râm nghi hoặc nhíu mày: “Khách quý? Lai lịch thế nào?”
Cô có dung mạo xinh đẹp, cách ăn mặc tuy tùy ý nhưng khí chất rực rỡ mang đậm phong cách Hồng Kông trên người cô là bẩm sinh, thu hút không ít du khách liên tục ngoái nhìn, còn tưởng là ngôi sao Hồng Kông thế hệ mới nào đó.
Hà Khang lắc đầu: “Không rõ nữa, chỉ biết... là người đến từ Kinh thị.”
Khi nói mấy chữ cuối anh ta cố tình hạ thấp giọng, ngữ khí vô cùng trịnh trọng.
Tống Lê đã hiểu, không gặng hỏi thêm.
Vệ sĩ A Hữu xách hành lý, nhanh chóng nhét vào cốp xe.
Cửa xe đóng lại, chạy thẳng đến sòng bài Vinh Hoa.
Úc Thành về đêm đèn đóm rực rỡ, chìm trong xa hoa trụy lạc, bất kể là khói lửa nhân gian ở phố cổ hay những công trình kiến trúc hiện đại nguy nga tráng lệ, đều rất được lòng du khách.
Sòng bài Vinh Hoa do nhà họ Ngô nắm cổ phần kiểm soát tuyệt đối, cậu của Tống Lê là Ngô Văn Khâm đảm nhiệm chức Tổng giám đốc, quản lý mọi công việc.
Ở Úc Thành có vài sòng bạc lớn hợp pháp, thu hút vô số du khách trong và ngoài nước, Vinh Hoa cũng là một trong số đó.
Tống Lê theo Hà Khang bước qua cửa chính, đi ngang qua sảnh tầng một, người qua kẻ lại tấp nập.
Một nữ PR mặc đồng phục xinh đẹp đang nói chuyện với một vị khách.
Vị khách kia đã uống hơi say, cả người nồng nặc mùi rượu, mới nói được hai câu đã định động tay động chân.
“Ông đây đã nướng mấy chục triệu ở Vinh Hoa của các cô rồi, hôn một cái thì có làm sao?”
Tống Lê nhướng mày, hôm nay đúng là chuyện lạ, lại có kẻ dám gây sự ở Vinh Hoa.
Khóe môi cô cong lên, rảo bước đi tới, giọng điệu lười biếng, tốt bụng nhắc nhở: “Vị tiên sinh này, nữ PR ở chỗ chúng tôi không dễ chọc vào đâu nhé.”
Dù không lên tiếng, chỉ riêng tư thế và thể hình này cũng đủ khiến người ta khiếp sợ.
Khí thế của gã kia chợt xìu xuống, những lời chửi thề chưa kịp thốt ra đã bị ép nuốt ngược vào trong.
Nữ PR được đào tạo bài bản đương nhiên nhận ra Tống Lê.
“Cô Tống, cô cứ đi làm việc của mình đi, ở đây để tôi lo.”
Cô ấy lịch sự mỉm cười sau đó bình tĩnh nói với bộ phận an ninh qua tai nghe: “Vị trí A3 ở sảnh lớn có khách uống say, cần được giải rượu.”
Xử lý đâu ra đấy, rõ ràng là người có kinh nghiệm.
Tống Lê cũng không quản nữa, cô đút hai tay vào túi áo khoác, vừa đi vừa hỏi Hà Khang: “Dạo này tình trạng như vậy có nhiều không?”
Hà Khang thành thật trả lời: “Vì lý do chính sách, mấy tháng gần đây, lượng khách ở các sòng lớn đang tăng lên, cô biết đấy, ở những nơi như sòng bạc thì hạng người nào cũng có, dạo này... đúng là có nhiều kẻ gây sự hơn.”
Thế nên mấy sòng bạc lớn đều đang lên kế hoạch mở rộng và tuyển thêm người.
Ngô Văn Khâm cũng có dự định này.
Phòng VIP của sòng bài Vinh Hoa nằm ở tầng ba.
Hôm nay lực lượng an ninh đông gấp đôi ngày thường, bầu không khí đặc biệt nghiêm túc.
Ngô Văn Khâm đích thân ra đón Tống Lê.
Ông mặc bộ vest màu xanh navy, dáng người hơi gầy, mái tóc vuốt ngược chải chuốt tỉ mỉ, trông vừa tháo vát vừa tinh anh.
“Cháu mà đến sớm vài ngày là có thể gặp ông ngoại rồi, hôm qua ông ấy vừa về Cảng Thành.”
“Nhưng hôm nay cháu đến cũng tốt, cậu dẫn cháu đi gặp một người.”
Ông nói bằng tiếng Quảng Đông.
Nhà họ Ngô định cư ở Cảng Thành.
Ông ngoại của Tống Lê là Ngô Hàn Vinh có sức ảnh hưởng rất lớn ở Cảng Thành, hắc bạch lưỡng đạo đều nể mặt đôi phần, là người đức cao vọng trọng. Các gia tộc, doanh nghiệp lớn ở địa phương đều phải nể mặt ông.
Mẹ cô mất sớm, trước khi Tống Lê sang Anh du học cô thường xuyên đi lại giữa Hỗ thị và Cảng Thành.
Thế nên cô có thể nghe hiểu và nói được tiếng Quảng Đông.
Tống Lê nhìn quanh, trận thế này hiếm thấy thật, cô thực sự tò mò: “Rốt cuộc là vị khách quý nào vậy?”
Ngô Văn Khâm như cố tình úp mở, không trả lời mà dẫn cô bước vào phòng VIP.
Phòng VIP ở tầng ba chỉ có duy nhất một gian này, rất rộng rãi, trang hoàng bên trong cực kỳ xa hoa, có phòng nghỉ, phòng trà... còn có cả phòng chơi bài riêng biệt, tiện nghi đầy đủ, tính riêng tư cực cao, chuyên dùng để tiếp đãi những vị khách quý có thân phận đặc biệt.
Người phục vụ ở cửa nhìn thấy Ngô Văn Khâm, khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.
Tống Lê theo Ngô Văn Khâm bước vào.
Trong phòng trà ánh sáng chan hòa, hương thơm thanh nhã.
Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa mặc vest phẳng phiu, gương mặt tuấn tú, mái tóc rẽ ngôi ba bảy được cắt tỉa gọn gàng có gu, đường nét xương hàm mượt mà, ngũ quan góc cạnh rõ ràng ấy trông không hề lạnh lùng cứng nhắc, ngược lại còn mang thêm vài phần dịu dàng.
Anh ngồi trên ghế, đôi chân thon dài vắt chéo, chiếc quần âu vừa vặn ôm sát cơ bắp đùi căng chặt vừa cấm dục vừa gợi cảm.
Lúc này, anh đang nghiêng mắt nghe người bên cạnh nói chuyện, đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn, hàng chân mày đẹp đẽ sâu thẳm và thanh lãnh.
Dịu dàng nhưng lại giống như một lớp ngụy trang.
Đúng lúc này có một người phục vụ trẻ tuổi bước tới rót trà, che khuất tầm nhìn của Tống Lê.
Cuộc quan sát không tiếng động này đột ngột dừng lại.
Mấy vị khách trong phòng Tống Lê nhìn thấy lạ mặt, nhưng người ngồi cạnh người đàn ông kia thì cô lại có chút ấn tượng.
Là Trưởng phòng Trần của Cục Giám sát cờ bạc.
Lúc này, họ đã bàn xong công việc.
Trưởng phòng Trần đứng dậy, gương mặt mang theo ý cười, theo thói quen, mở miệng liền nói tiếng Quảng Đông: “Lương tiên sinh, tôi xin phép về trước...”
Nhưng sợ đối phương không hiểu, ông vội vàng đổi sang tiếng Phổ thông: “Lương tiên sinh, tôi xin phép cáo từ.”
“Chúc ngài có chuyến đi Úc Thành vui vẻ.”
Lương Cận Niên không đứng dậy tiễn.
Anh bưng chén trà trên bàn lên, ý cười nơi đáy mắt như có như không, giọng điệu xa cách: “Mượn lời chúc tốt lành của Trưởng phòng Trần.”
Ngô Văn Khâm là người biết xem xét thời thế.
Thấy Trưởng phòng Trần rời đi, ông vội vàng lên tiếng, giới thiệu với Lương Cận Niên: “Lương tiên sinh, đây là cháu gái tôi, Tống Lê.”
Tống Lê bỗng thấy hơi căng thẳng.
Có lẽ là vì khí trường trên người vị Lương tiên sinh này quá mạnh, áp bức đến mức khiến người ta có chút luống cuống.
Nhưng cô đoán được đối phương có thân phận tôn quý, không thể thất thố, đành phải giả vờ bình tĩnh, lịch sự chào hỏi: “Chào anh, Lương tiên sinh.”
Lương Cận Niên đặt chén trà trong tay xuống, giương mắt nhìn cô.
Cô gái trước mắt có dung mạo kiều diễm, làn da trắng như tuyết, khi cười lên rực rỡ phóng khoáng, tựa như ánh nắng mùa xuân tháng ba.
Nụ cười trên mặt cô chỉ nổi trên bề mặt, sự qua loa hiện rõ mồn một, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia lại trong veo sáng ngời, rất sạch sẽ.
Nhìn một cái là biết còn trẻ, chưa trải sự đời.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều đang chờ vị Lương tiên sinh này lên tiếng.
Lương Cận Niên rũ mắt, thản nhiên đứng dậy.
Dáng người anh cao ngất xuất chúng, thể hình cân đối vừa vặn, vai rộng eo hẹp, bộ vest may đo cao cấp khoác trên người anh phẳng phiu, đắc thể, giống như một quý ông nước Anh, trưởng thành mà không mất đi vẻ quý phái.
Người đàn ông bước về phía cô.
Nhưng vẫn giữ một khoảng cách xã giao thích hợp.
Lương Cận Niên nhìn cô, giọng điệu rất nhạt: “Chào cô, cô Tống.”
Giọng anh trầm ấm từ tính, lọt vào tai, vừa êm ái vừa trêu người.
Tống Lê tự nhận mình đã gặp qua rất nhiều trai đẹp, não bộ và đôi mắt đã miễn dịch rồi.
Nhưng khoảnh khắc này,
Cô suýt chút nữa đã bị lớp ngụy trang quý ông ôn hòa này mê hoặc, chìm đắm vào đôi mắt đen nhánh kia.
—
Hướng dẫn đọc:
Đại tiểu thư x Ngụy quân tử (22x30) Song khiết, nam chính làm kinh doanh, hơi hướng quần tượng, không ngược.
Tuyên bố đặc biệt: Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, các nhân vật và sự kiện trong sách đều không có nguyên mẫu, vui lòng không so đo, không áp đặt vào hiện thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
