Bùi Oánh lắng nghe lời giải thích đâu ra đấy của Tô Đề.
Đây là lần đầu tiên cô ấy nghiêm túc đánh giá lại cô gái, hay phải nói là cô bé trước mặt mình.
Ở cái tuổi chưa đầy 24, xuất thân giàu sang, được nuông chiều từ bé.
Theo lối suy nghĩ thông thường, cô ấy chưa bao giờ cho rằng con nhà giàu có thể toàn tâm toàn ý khởi nghiệp.
Sự khắc nghiệt và tàn nhẫn của thương trường với phụ nữ càng thể hiện rõ rệt ở độ tuổi này.
Nếu không có cuộc điện thoại kia của Tô Văn, có lẽ cô ấy đã thật sự không thể hạ quyết tâm.
Bùi Oánh gạt bỏ những suy nghĩ lan man, hỏi Tô Đề: “Marketing trên Internet thì dễ rồi, còn về mảng thương mại điện tử, em muốn làm sản phẩm gì?”
Tô Đề đáp: “Trong tay em hiện có hai thứ, hoa tươi và cà phê.”
“Gửi cho chị bản kế hoạch điện tử.” Bùi Oánh ra chiều suy nghĩ, không trả lời ngay tại chỗ mà hỏi tiếp: “Nếu thành lập công ty, em có yêu cầu đặc biệt gì đối với nhân viên mới không?”
Tô Đề hiểu được ngụ ý trong lời của Bùi Oánh, bèn nói thẳng: “Chị Bùi cứ sắp xếp là được ạ, em chắc chắn chị đã có ứng cử viên phù hợp rồi.”
Bùi Oánh bật cười, đúng là quỷ tinh ranh.
Cuộc thảo luận đầu tiên kết thúc trong nụ cười ngầm hiểu của cả hai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)