Tô Đề không lạc quan được như mẹ mình.
Công nghiệp Tô thị đã cắm rễ ở Bình Giang nhiều năm, bố cô là người làm ăn thực tế, điều hành công ty luôn ổn định và vững vàng.
Nếu nói một lần gặp sự cố là chuyện bất ngờ thì việc liên tiếp xảy ra trục trặc chắc chắn là có điều bất thường.
Tô Đề lo lắng hỏi: “Mẹ à, có khi nào là đối thủ tên thương trường giở trò không?”
“Không phải đâu, bố con điều tra rồi, không thấy gì bất thường. Hơn nữa, nếu thật sự có người chơi xấu thì liệu nhà mình còn may mắn thoát nạn mấy lần được sao?” Mẹ Tô vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tô Đề: “Con đừng lo nghĩ vớ vẩn nữa, những điều con nghĩ tới, bố mẹ con đều đã làm hết cả rồi.”
Tô Đề: “…”
Hơi chạm đến lòng tự ái một chút.
Thấy mẹ mình có vẻ thoải mái thật chứ không phải giả vờ, cô mới hơi yên tâm hơn phần nào.
Đến hơn 3 giờ chiều.
Mẹ Tô lẩm bẩm một câu “không có đứa nào khiến người ta bớt lo”, rồi thở dài bước lên xe đi làm đẹp.
Tô Đề đứng nguyên tại chỗ, thầm cân nhắc xem giữa nằm vùng và làm kẻ hai mặt, kết cục của loại nào sẽ đỡ thảm hơn?
Một bên là chị ruột, một bên là mẹ ruột, cô bị kẹp ở giữa, cảm giác như hóa thành một chiếc bánh quy giòn yếu ớt, dễ vỡ trong phút chốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)