Ứng Quân vốn là một cô gái mềm lòng, thực sự không đành để chú tài xế phải cùng mình chịu trận giữa cơn gió lạnh.
Giằng co vài giây, cô vẫn nhận lấy điện thoại.
Áp điện thoại lên tai, lẫn trong tiếng gió rít gào, Ứng Quân mất tự nhiên lên tiếng: "Alo, chủ tịch… Diệp."
Không cho gọi ngài Diệp, giờ đã biết thân phận của anh, cô cũng chẳng thể nào gọi thẳng ba chữ Diệp Gia Hoài ra được. Hai chữ "chủ tịch Diệp" là thích hợp hơn cả.
Nghe cách xưng hô của cô, Diệp Gia Hoài tuy đoán được sự gượng gạo đột ngột này của Ứng Quân là vì đâu, nhưng vẫn bất động thanh sắc nhíu mày.
"Hắt xì!" Đứng trong gió lạnh quá lâu, hơi lạnh ngấm vào tận xương tủy, Ứng Quân che miệng, hắt hơi một cái nho nhỏ.
Bàn tay kẹp điếu thuốc của Diệp Gia Hoài khựng lại, giọng điệu trở nên cứng rắn hơn vài phần: "Cũng chẳng kém một lần này đâu, lên xe đi."
Còn lâu cô mới lên.
Đến lúc đó lại bảo cô cảm ơn không thành tâm cho xem. Đi một ngày đàng học một sàng khôn, cùng một cái bẫy cô mới không thèm mắc lại lần thứ hai.
Ứng Quân xoa xoa mũi, lời từ chối khéo thuận miệng thốt ra: "Thực sự không cần đâu ạ, tôi đã gọi được xe rồi, một lát nữa là tới ngay. Chủ tịch Diệp, ngài cứ bận việc đi ạ."
Nghe vô cùng chân thành.
Diệp Gia Hoài không đáp lời. Ứng Quân theo bản năng xếp sự im lặng của anh vào diện đã đồng ý. Cô vừa nghĩ đến việc mau chóng trả lại điện thoại để còn sớm ra trạm tàu điện ngầm.
Tay vẫn chưa kịp đưa ra đã nghe thấy giọng điệu âm u của Diệp Gia Hoài truyền đến từ ống nghe: "Năm phút nữa tôi sẽ xuống lầu, đến lúc đó nếu cô vẫn còn ở đấy, tôi sẽ đích thân ra đón cô lên xe."
Ứng Quân trợn tròn hai mắt, nghẹn họng trân trối. Khổ nỗi người ta lại có ý tốt, chửi không được mà hét cũng chẳng xong. Không phải chứ, anh ta có nói lý lẽ không vậy! Sao lại còn uy hiếp người khác thế kia!
Diệp Gia Hoài thong thả nhả ra một ngụm khói thuốc. Thư ký đẩy cửa bước vào giục: "Thưa ngài, đã chuẩn bị xong cả rồi."
Diệp Gia Hoài khẽ nâng tay ra hiệu im lặng, thuận thế dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn, làm như thật mà nói: "Được, cô đưa điện thoại cho Tiểu Trần đi, đứng đó đợi tôi."
Cô gái trẻ làm sao đấu lại được con cáo già đã tu luyện thành tinh cơ chứ. Cô nhóc vác chút tâm tư cỏn con ấy ra đấu với anh, thực sự không đủ xem.
Rất nhanh, đầu dây bên kia truyền đến hai tiếng đóng cửa dứt khoát.
Ứng Quân vừa mắng thầm trong lòng vừa lầm bầm, biết co biết duỗi mới là đức tính tốt đẹp truyền thống. Lên xe thì lên xe, cô cũng có chịu thiệt đâu.
Cô nặn ra một nụ cười giả tạo, bóp méo giọng nói ngọt xớt bảo Diệp Gia Hoài: "Chủ tịch Diệp, tôi lên xe rồi. Cảm ơn sự chiếu cố của ngài. Ngài cứ bận đi, không làm phiền ngài nữa."
Lời nói thì êm tai đấy, nhưng sự oán hận dành cho anh đã sớm được bộc lộ không sót chút gì qua tiếng đóng cửa rầm trời kia rồi. Dứt lời, cô cúp máy không chút do dự.
Tính khí cũng lớn gớm.
Diệp Gia Hoài vẫn cầm điện thoại, rũ mắt xuống. Đôi mắt sâu thẳm chẳng nhìn ra hỉ nộ.
Quả thực không thể trễ hơn được nữa, lúc này Bùi Tế Xuyên mới mở lời thúc giục: "Thưa ngài, phải đi rồi."
Diệp Gia Hoài gật đầu đứng dậy. Bùi Tế Xuyên nhạy bén quan sát thấy độ cong nhàn nhạt nơi khóe miệng anh, vừa đưa áo khoác vừa mỉm cười trêu chọc một câu: "Tâm trạng của ngài có vẻ rất tốt."
Diệp Gia Hoài chỉnh lại cổ tay áo, liếc xéo cậu ta một cái: "Tế Xuyên, bốn chữ 'xem mặt gửi lời' cậu học được càng lúc càng chuyên nghiệp rồi đấy."
Bùi Tế Xuyên cười sảng khoái: "Đi theo ngài lâu như vậy, tóm lại cũng phải có chút tiến bộ chứ."
Hiếm khi Diệp Gia Hoài bận rộn cả ngày mà vẫn còn tâm trạng nói đùa: "Kỹ năng nịnh nọt cũng tiến bộ theo đấy."
Ngay cả bản thân Diệp Gia Hoài cũng thấy kỳ lạ. Tính ra anh lớn hơn Ứng Quân chừng tám tuổi, thế mà ban nãy lại ấu trĩ hệt như một thiếu niên đang độ tuổi dậy thì, đắc ý chỉ vì chọc tức được một cô gái.
Khi ấy, anh chỉ quy loại cảm xúc vi diệu này vào một màu sắc thú vị bất chợt trồi lên giữa cuộc sống mệt mỏi rã rời. Chỉ là, chưa từng có ai nghĩ tới, màu sắc này sẽ trở thành dấu ấn mà số phận lưu lại trong cuộc đời anh.
Vốn dĩ cũng chẳng bắt mắt, nhưng anh cứ hết lần này tới lần khác điêu khắc, vẽ vời, cho đến khi nó hòa vào cơ thể anh, bất tri bất giác trở thành một phần không thể thiếu.
Điểm khởi đầu ban sơ, chỉ đơn giản là vì thích thú, thấy thú vị, nên mới muốn nắm giữ trong lòng bàn tay. Một đạo lý quá đỗi hiển nhiên.
Ví như khoảnh khắc này, Diệp Gia Hoài không hề định tìm hiểu sâu xem gợn sóng trong lòng nổi lên vì đâu, anh cho rằng đó chẳng phải chuyện gì hiếm lạ. Chút ham muốn khám phá mà con người ai cũng có mà thôi. Anh cũng là người phàm, cũng có tình có dục.
Mà cô gái này, lại vô cùng hợp khẩu vị của anh.
Bản tính Ứng Quân vốn dĩ rất tốt, giận nhanh mà quên cũng nhanh. Chửi thầm trong lòng đủ rồi, cơn giận cũng tan biến.
Chuyến xe hôm nay không có Diệp Gia Hoài, nhưng cô vẫn ngồi ngay ngắn, chỉ chiếm một góc nhỏ sát cửa xe, ngắm nhìn những cành lá bị gió thổi nghiêng ngả ngoài cửa sổ.
Ứng Quân thầm nghĩ, cái thứ gọi là gió này cũng kỳ lạ thật. Lúc đối diện trực tiếp thì thổi khiến người ta váng đầu hoa mắt, giờ đột nhiên yên tĩnh lại, tiếng gió rít gào văng vẳng bên tai lại trở thành tiếng ồn trắng ru ngủ tốt nhất.
Tinh thần đã căng thẳng cao độ suốt một ngày, dưới tốc độ xe chạy êm ái, cô không thể chống cự nổi cơn buồn ngủ đang ập đến.
Ánh đèn phản chiếu trong mắt Ứng Quân dần nhạt đi, đầu cô bất giác tựa vào cửa kính, mặc cho những luồng ánh sáng vỡ vụn nhẹ lướt qua gò má.
Ứng Quân tỉnh lại khi xe đi qua gờ giảm tốc. Cô ngủ không sâu, chút rung lắc nhẹ của thân xe đã khiến cô giật mình.
Nhận ra mình vừa ngủ gật, Ứng Quân hoảng hồn, vội vàng híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhịp thở dần ổn định lại, may quá, vẫn còn cách trường một đoạn.
Cô ngồi thẳng dậy, sự khàn khàn lúc mới tỉnh ngủ trong chất giọng được che giấu cực kỳ khéo léo: "Anh tài xế, phiền anh thả tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi ạ."
"Vâng, được." Tiểu Trần gật đầu, lại chỉ ra ghế sau: "Cô Ứng, trên xe có giày và áo khoác mà ngài Diệp đã dặn chuẩn bị. Bên ngoài gió lớn, lúc xuống xe cô nhớ thay nhé."
Lúc lên xe Ứng Quân đã nhìn thấy hai chiếc túi này rồi, nhưng không hề liên hệ chúng với bản thân. Hàng chân mày xinh đẹp của Ứng Quân cau lại: "Không cần phiền phức vậy đâu."
Tài xế nhìn kính chiếu hậu: "Ngài Diệp đã dặn dò rồi, hay là cô… gọi điện cho ngài Diệp thử xem?"
Ứng Quân nhất thời cạn lời. Cô mới không thèm gọi điện cho con cáo già đó nữa, cô lại chẳng cãi lại được anh.
Sau một hồi cân nhắc, Ứng Quân không lãng phí nước bọt thêm nữa. Cô ngồi ở ghế sau, như thể đang hoàn thành nhiệm vụ mà mặc áo khoác vào, thay giày, rồi bỏ đồ của mình vào túi giấy.
Đợi làm xong những việc này, chiếc xe không sai một ly, vừa vặn dừng lại ngay ngã tư.
Ứng Quân sắp nghi ngờ liệu Diệp Gia Hoài có phải đã cài đặt lập trình cố định nào đó cho vị tài xế này rồi không. Ồ không, chắc chắn là vì bình thường Diệp Gia Hoài đối xử với người khác rất khắt khe, nên tài xế Tiểu Trần mới sợ anh như vậy.
Diệp Gia Hoài thích xụ mặt, rất khó giao tiếp. Ấn tượng này đã khắc sâu vào trong não cô.
Ứng Quân thầm phỉ báng xong, xách túi xuống xe. Trước khi đi còn không quên cúi người cảm ơn: "Hôm nay làm phiền anh rồi."
"Cô Ứng, cô khách sáo quá."
Nhờ có chiếc áo khoác ấm áp và đôi giày thoải mái, đoạn đường về ký túc xá này cô đi vô cùng nhẹ nhàng vui vẻ, thậm chí ngay cả sự bất mãn với Diệp Gia Hoài ban nãy cũng tạm thời bị quét sạch sành sanh.
Ứng Quân suy nghĩ đầy trẻ con: Thôi được rồi, hình như anh cũng không đáng ghét đến thế.
Ứng Quân ngâm nga một giai điệu nhỏ về đến ký túc xá. Tắm nước nóng xong bước ra, bao mệt mỏi trên người đã được trút bỏ. Đắp mặt nạ xong, Ứng Quân đứng trước tủ quần áo, nhìn chằm chằm vào bộ đồ vừa treo lên mất nửa ngày.
Thương hiệu, nhìn không ra. Nhưng chất liệu này, nhìn một cái là biết không hề rẻ.
Mãi cho đến khi quả cầu lông xù lủng lẳng trên bộ đồ ngủ bị cô vò nát đến mức không còn bồng bềnh nữa, Ứng Quân lúc này mới lấy hết dũng khí cầm điện thoại lên mở WeChat.
Cô gõ dãy số đã thuộc nằm lòng vào ô tìm kiếm. Rất nhanh, ba chữ Diệp Gia Hoài hiện ra ngay chính giữa màn hình.
Ứng Quân sững người. Còn có người dùng tên thật làm tên WeChat sao?
Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến cô. Ứng Quân lắc lắc đầu, gõ vào dòng ghi chú: "Chủ tịch Diệp, chào ngài, tôi là Ứng Quân."
Xác nhận không có gì sai sót, lời mời kết bạn cứ thế được gửi đi. Khoảnh khắc ấy, cô mạc danh kỳ diệu cảm nhận được một trận xao xuyến tựa nai con chạy loạn trong ngực.
Ứng Quân áp lòng bàn tay lên ngực, bắt đầu phân bua với chính mình, khẽ mắng: "Đồ vô dụng, mày đập nhanh như thế làm gì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)

Nhầm truyện, đầu tháng hoàn bạn, kkkk
Truyện hoàn rồi
truyện pio hoàn vậy add laii hóng chương của tác giả nè