Thật ra hắn biết mình không nên có quan hệ gì với nàng, không nên để mặc nàng tới gần hết lần này tới lần khác.
***
Năm mới sắp tới, trong cung dần trở nên bận rộn, chỉ chớp mắt Tạ Lưu Xu đã vào cung hơn nửa tháng, trong hơn nửa tháng này, trừ hai ngày đầu tiên Thẩm Tứ gặp nàng ra, sau đó thật ra rất ít khi nàng nhìn thấy hắn.
Sắp tới cuối năm, bệ hạ công vụ bận rộn, lại là năm đầu tiên đăng cơ, càng phải cực kỳ chú trọng hơn.
Vừa hay nàng cũng có thể ổn định lại cảm xúc để thêu chiếc bảo vệ đầu gối này, đến lúc đó gửi về nhà, vừa vặn có thể tặng cho Thần Nhi.
Mặc dù Chu ma ma vẫn ám chỉ mãi, nhưng Tạ Lưu Xu không gấp, cũng càng không có biện pháp, chỉ có thể truyền tin về Tạ phủ nói sự thật.
Hôm nay, Tạ Lưu Xu đang cắm hoa trong điện thì Bạch Vu bỗng tiến vào bẩm báo, nói Thanh Hòa công chúa đang đắp người tuyết ở bên ngoài, mời tất cả cung nhân tới thưởng thức.
Đi tới ngự hoa viên, nghe thấy tiếng tươi cười nịnh hót của chúng cung nhân, chỉ thấy Thẩm Thanh Hòa được mọi người vây quanh, ánh mắt sáng long lanh.
Tuyết đọng trong ngự hoa viên đã bị cung nhân quét dọn sạch, là để Thẩm Thanh Hòa đắp được người tuyết này, nhìn trông không quá to, Tạ Lưu Xu tới gần, cúi người hành lễ: “Công chúa điện hạ vạn an.”
Gương mặt tươi cười của Tạ Thanh Hòa khựng lại, đột nhiên nàng ấy nhớ tới lần trước khi gặp nàng là trong tang lễ của Tứ hoàng huynh, không ngờ sau nửa năm, nàng lại trở thành người bên gối của Thất hoàng huynh.
Ánh măt Thẩm Thanh Hòa ảm đạm xuống, nàng ấy hừ một tiếng, hiển nhiên không hề có thiện cảm với Tạ Lưu Xu.
Từ nhỏ nàng ấy đã lớn lên bên cạnh Thẩm Tuân, đương nhiên tình cảm với Thẩm Tuân rất sâu nặng, vốn tưởng Tạ Lưu Xu cũng giống với nàng ấy, không ngờ người vừa qua đời nửa năm, nàng đã thất tín bội nghĩa, xoay người nhào vào lòng người khác.
Lòng Thẩm Thanh Hòa hơi oán giận.
“Bình thân đi.” Thẩm Thanh Hòa không muốn nói chuyện nhiều với nàng, vừa hay lúc này thị nữ của nàng ấy tới gần, nhỏ giọng nói: “Công chúa điện hạ, Ngụy thế tử vào cung rồi.”
Đúng như dự đoán, mắt Thẩm Thanh Hòa sáng lên, vẻ mặt cũng tung tăng vui vẻ.
Lần này nàng ấy càng không phản ứng lại Tạ Lưu Xu nữa, xoay người đi sang một bên khác, ngự hoa viên lập tức yên tĩnh lại, Tạ Lưu Xu đứng ở một bên, trên mặt thoáng qua chút ngạc nhiên.
Nhanh vậy, Nguỵ Tuyên đã hồi kinh rồi?
Chẳng trách mấy ngày nay Thẩm Tứ trở nên bận rộn, Nguỵ Tuyên quay về, có nghĩa là chiến sự phương bắc thắng lợi, tiếp theo sẽ là nước nhỏ cống nạp, năm mới này, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Nàng cụp mắt, xoa bụng.
Chu ma ma nói đúng, nếu nàng không thể mang thai, theo như thái độ Thẩm Tứ đối xử với nàng trước đó, nàng không chắc lúc nào hắn sẽ hoàn toàn chán ghét mình.
Đến lúc đó trong cung không còn chỗ cho nàng dung thân, Tạ phủ cũng chắc chắn sẽ không tiếp nhận nàng.
Hoàng hôn.
Vương Hải Phúc bưng chén trà tiến vào, chỉ thấy lúc này nét mặt bệ hạ âm trầm, đang cầm một bản tấu, nhưng ngòi bút lại chậm chạp không hạ xuống.
Vương Hải Phúc cười mỉm nói: “Trà lạnh rồi, bệ hạ uống một ngụm trước đi.”
Thẩm Tứ ném bản tấu kia sang một bên, vẻ nặng nề trên mặt vẫn chưa tan, Vương Hải Phúc nhớ tới lửa giận bệ hạ nhịn lại buổi chiều, Ngụy thế tử kia đúng là to gan.
Tạ cô nương đã vào cung rồi, hắn ta lại vẫn ôm suy nghĩ viển vông như vậy.
Chẳng trách bệ hạ lại sầm mặt.
Ánh mắt Thẩm Tứ rơi trên bồn lục mai, sau đó nhíu chặt mày, đột nhiên hỏi: “Mấy ngày nay nàng làm gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

