Một lát sau, Lâm cô cô qua giúp nàng chuẩn bị trà nước, không quên dặn dò: "Hoàng thượng đang nổi giận ở tiền triều, lát nữa ngươi dâng trà phải cẩn thận đấy."
Thù Lệ nghe mà tim đập thình thịch, thận trọng gật đầu, sau đó giữ chặt khay trà trong tay, sợ nhất là làm rơi. Có lẽ vì Hoàng thượng tâm trạng không tốt, kéo theo Từ Khang đứng bên ngoài cũng không chút biểu cảm, trời hôm nay cũng u ám, chẳng biết liệu có đổ mưa không.
Thù Lệ theo sau Lâm cô cô bước vào ngự thư phòng, cúi gằm mặt tiến về phía thư án nơi Hoàng thượng đang ngồi. Nàng đi chưa được bao xa đã thấy trên sàn có hai người đang quỳ phục, một người trong số đó còn rên rỉ "Bệ hạ xin thứ tội", dáng vẻ run rẩy, xem chừng sự việc vô cùng nghiêm trọng.
Thù Lệ nín thở, không dám liếc nhìn thêm lấy một cái. Đến khi đặt chén trà xuống bàn, tay còn chưa kịp thu về, Tiêu Thần đã nhấc nắp chén trà lên. Một mùi trà thơm ngát cùng làn khói trắng mỏng manh tỏa ra.
Tiêu Thần lắng nghe lời trần thuật của các đại thần bên dưới, không nói một lời. Chỉ là khi Thù Lệ đang định bước theo Lâm Lăng đi ra ngoài, Ngài bỗng chậm rãi lên tiếng: "Ngươi ở lại đây."
Cả người Thù Lệ cứng đờ, ngón tay bấu chặt vào mép khay trà. Nàng biết Ngài đang nói mình, bèn khẽ nhún người, lí nhí đáp: "Vâng."
Chút xen ngang nhỏ này không khiến hai kẻ đang quỳ bên dưới chú ý, ngược lại người duy nhất đang đứng bên cạnh lại nhìn Thù Lệ một cái.
Đây là chuyện triều chính, Thù Lệ không dám nghe nhiều. Người bên dưới cứ nói, còn nàng thì bắt đầu thả hồn theo mây gió, nghĩ ngợi lung tung. Thời tiết mùa xuân thất thường, nhưng sau này sẽ nóng lên, nàng có thể dùng vải thừa khi may áo để khâu một chiếc khăn tay, nếu không đủ vải thì có lẽ nhờ cung nữ hoặc thái giám đi mua sắm bên ngoài mang giúp một ít về.
Đang mải mê suy nghĩ, nàng bỗng thấy hơi lạnh, lúc nãy nhìn ra ngoài cũng thấy sương mù mịt, chắc là sắp mưa rồi.
"Cộp —" Tiếng nắp chén trà đặt xuống đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Thù Lệ.
Ngay sau đó nàng nghe thấy giọng nói bình thản của Tiêu Thần, chẳng nghe ra chút nộ khí nào: "Chuyện này trẫm cho các ngươi ba ngày, giải quyết cho sạch sẽ, đừng để trẫm nghe thấy lời ra tiếng vào gì nữa."
Hai kẻ quỳ bên dưới vội vã tạ ơn, liên thanh cáo lui.
"Đêm qua ngủ có ngon không?" Tiêu Thần đã xử lý xong chính sự, lúc này mới liếc mắt nhìn sang Thù Lệ bên cạnh.
"Bẩm Bệ hạ, nô tì ngủ rất ngon ạ." Thù Lệ không đoán được ý Ngài, thành thật trả lời.
Ngón tay Tiêu Thần mân mê chén trà, lại hỏi nàng: "Là canh của ngự thiện phòng hôm qua ngon hơn, hay canh Cẩn Phi mang tới ngon hơn?"
Câu hỏi này hoàn toàn mang tính trêu chọc, thế nhưng khi Tiêu Thần nói ra, sắc mặt hắn lại không chút thay đổi, lạnh nhạt đến mức không nghe ra cảm xúc gì bên trong.
Đầu óc Thù Lệ rối bời, nàng theo bản năng quỳ sụp xuống đất một cách nặng nề, cuống quýt trả lời để vẹn cả đôi đường: "Bẩm Bệ hạ, đều... đều ngon ạ, đều là vì tận tâm với Bệ hạ nên hương vị... đều rất tuyệt ạ."
Tiêu Thần bất thình lình thấy nàng quỳ xuống, điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là: Đêm nay vào mộng, chắc chắn nàng lại chuẩn bị mách tội mình đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
