"Bệ hạ gọi ngươi vào trong."
Đi vòng qua góc rẽ, Thù Lệ thấy bóng người đang ngồi trước thư án, vội vàng tiến lên hành lễ.
"Nô tì tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn an."
Tiêu Thần nghe tiếng nàng, đưa mắt nhìn xuống, bảo nàng bình thân, rồi lười biếng dời tầm mắt sang bát canh bên cạnh, cất lời: "Canh buổi trưa có ngon không?"
Nghe qua chỉ như một câu hỏi thăm thông thường. Thù Lệ vô thức nhớ lại hương vị thanh tao của bát canh ban nãy, khẽ đáp với vẻ rụt rè: "Bẩm Bệ hạ, canh đó... hương vị rất tuyệt ạ."
Tiêu Thần tảng lờ vẻ thận trọng của nàng, hắn đặt tấu chương xuống, cứ thế nhìn Thù Lệ: "Canh Cẩn Phi gửi tới, ngươi uống hết luôn đi."
Cẩn Phi vừa mới đi chưa lâu, Thù Lệ nghe lời Tiêu Thần mà sự kinh ngạc và kháng cự trong mắt suýt chút nữa không giấu nổi. Cũng may nàng không ngẩng đầu, lập tức quỳ sụp xuống lần nữa, giọng run run: "Nô tì không—"
Định nói là "không dám", nhưng sực nhớ ra điều gì đó, câu "không dám" ấy thế nào cũng không dám thốt ra khỏi miệng. Sơ sẩy một chút là gánh tội kháng chỉ, Thù Lệ vất vả lái câu chuyện lại: "Nô tì không... không dám làm phiền Bệ hạ, nô tì xin phép ra trắc gian... uống ạ..."
"Uống ngay tại đây." Tiêu Thần đầy hứng thú nhìn nàng, đôi mắt lạnh lùng mang theo tia dò xét đầy thú vị, nhưng tư thái lại vô cùng tùy ý.
Thù Lệ cũng không ngốc, biết lúc này nói gì cũng vô ích, bèn nhỏ giọng tạ ơn.
Đồ của ngự thiện phòng làm đã cực phẩm, nhưng đồ từ tiểu trù phòng của phi tần cũng không kém cạnh, huống chi đây là thứ dâng lên cho Hoàng thượng, kẻ dưới nào dám lơ là. Canh gà buổi trưa thì béo ngậy thơm ngon, còn canh lê hạt sen lúc này lại thanh ngọt dễ chịu. Thế nhưng dù ngon đến mấy cũng không chịu nổi việc bụng cứ phải nhồi nhét bao nhiêu là nước như thế.
Lúc đầu Thù Lệ thấy còn chịu được, nhưng uống hết bát thứ nhất thấy Hoàng thượng không có ý bảo dừng, nàng đành phải cắn răng uống tiếp. Đến bát thứ ba, Thù Lệ bắt đầu không còn tập trung nữa. Nàng nhìn chằm chằm vào bát canh, lâu lâu mới nhấp một ngụm, thỉnh thoảng lại lén lút liếc xem trong bát còn lại bao nhiêu.
Uống... uống không nổi nữa rồi.
Thù Lệ cảm thấy bụng mình đã bắt đầu căng tròn, nhưng vị Hoàng thượng kia vẫn chẳng có ý định cho nàng dừng lại. Nàng lề mề uống thêm nửa bát nữa thì nhận thấy có điểm không ổn.
Động tác của nàng khựng lại, theo bản năng ngẩng đầu nhìn thần sắc đế vương. Lúc này Tiêu Thần không nhìn nàng nữa, hắn nhàn nhã lật tấu chương, một lúc sau mới nhìn xuống phía dưới.
Tiểu cung nữ đang quỳ trên mặt đất chẳng hiểu sao mặt đã đỏ bừng vì nhịn, trong mắt ngân ngấn nước mắt, vẻ mặt muốn nói lại thôi, muốn lên tiếng nhưng lại sợ làm phiền Ngài. Dù đã đến mức ấy, nàng vẫn bưng bát nhỏ, từng ngụm từng ngụm nhấm nháp như mèo uống nước.
"Bệ hạ... nô tì..." Thấy tầm mắt của Tiêu Thần, trong mắt Thù Lệ cuối cùng cũng hiện lên sự khẩn cầu khó nói, nàng thẹn thùng, rụt rè lại đầy ủy khuất mở lời: "Nô tì uống hết nổi rồi ạ."
Nàng vừa dứt lời, tầm mắt Tiêu Thần vô tình dời xuống dưới, nhìn thấy vòng eo nhỏ nhắn bị dải lụa thắt chặt, lập tức hiểu ra điều gì đó.
Là đế vương, đây là lần đầu tiên Tiêu Thần gặp phải tình cảnh này. Ý định ban đầu của hắn không phải là làm khó tiểu cung nữ, chỉ là sơ ý không để tâm nên mới đến nông nỗi này.
"Uống không nổi thì không uống nữa." Tiêu Thần nhìn thấy sự khát khao trong mắt Thù Lệ, biết nàng đang hy vọng hắn cho phép nàng lui xuống, nhưng hắn lại lười biếng mân mê tờ giấy trong tay, thấy Thù Lệ sắp khóc đến nơi mới chịu mở miệng: "Lui xuống đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)