- Trong Bát Cảnh Vân Tiêu Điện, Bổ Thiên lão tổ nhìn rõ mọi việc, gọt sạch một thân công lao của giáo chủ, ta vốn cho là giáo chủ chưa gượng dậy nổi, không nghĩ tới giáo chủ lại tu thành Chân Thần. Đáng tiếc, ngươi không có được Bổ Thiên thần nhân ban thưởng cơ duyên, cho dù thành tựu Chân Thần, cũng là một tiểu lâu la, chẳng biết lúc nào sẽ bỏ mạng.
Giang Nam mỉm cười nói:
- Đại Tôn nhận được Bổ Thiên thần nhân ban thưởng cơ duyên, không phải là một Thần Tôn, không có thể thành tựu Thần Quân sao? Bổ Thiên thần nhân ban thưởng cho ngươi cơ duyên, xem ra là bị Đại Tôn lãng phí.
Sắc mặt Thánh Thiên Đại Tôn hơi trầm xuống, hắn nhận được Bổ Thiên thần nhân ban thưởng cơ duyên, theo lý mà nói là có hi vọng thành tựu Thần Quân, bất quá đáng tiếc hắn tu luyện chính là Thiên Vương Vãng Sinh Kinh, môn công pháp này dựa vào cơ duyên của Bổ Thiên thần nhân là không cách nào tăng lên cảnh giới, chỉ có thể dựa vào chinh phục càng nhiều cường giả cùng sinh linh, khiến cường giả cùng sinh linh này biến thành thư đồ của mình, cúng bái mình, mới có thể tăng lên tới Thần Quân cảnh giới.
Trận cơ duyên kia, rất nhiều Thần Tôn cũng đã tăng lên tới Thần Quân cảnh giới, những Thần Chủ khác tất cả cũng tăng lên tới Thần Tôn cảnh giới, chỉ có hắn và Tố Thần Hầu không có đột phá, Tố Thần Hầu là bởi vì thành tựu Thần Tôn thời gian ngắn ngủi, không có đột phá cũng là hợp tình lý.
Bất quá trong lòng Thánh Thiên Đại Tôn cực kỳ không cam lòng, giờ phút này bị Giang Nam chuyện xưa trọng đề, không khỏi có chút làm hắn xấu hổ thành giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

