- Hiền đệ, ngươi Đạo Tâm không viên mãn a, yêu cùng người có cái gì khác nhau?
Ba vị Yêu Tôn cười ha ha nói:
- Hồ Thiên lão đầu từng nói, Đế Tôn khai thiên tích địa, vạn linh từ trong thiên địa tự nhiên dựng dục mà sống, chẳng phân biệt được người, yêu, là thiên địa tạo hóa ra, là một chủng tộc của Vũ Trụ Hồng Hoang mà thôi, ở đâu ra ai cao quý hơn? Ngay cả Đế Tôn cũng không có quy định người nào chủng tộc cao quý hơn, Nhân Tộc như thế nào khen mình cao hơn một bậc? Người cũng là yêu, yêu cũng là người, thiên hạ vạn linh là một nhà. Huống chi, chúng ta không phải là muốn ngươi làm Đại vương, mà là làm Đại Đế!
- Người cũng là yêu, yêu cũng là người, thiên hạ vạn linh là một nhà? Ba lão yêu quái này cũng không phải là cậy mạnh không nói đạo lý, thật có chút giải thích.
Phúc Thiên Yêu Tôn sắc mặt chìm xuống, cười lạnh nói:
- Đại tỷ cầm đi bảo bối của chúng ta, vô luận như thế nào cũng phải lấy trở về. Hôm nay nếu hiền đệ ngươi đã tới, vậy thì mơ tưởng đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


