“Mị Mị à, con gái ngoan của mẹ.”
Vừa nhìn thấy Giang Vân Mị, Đằng Bình liền lao về phía trước rồi nghẹn ngào gọi.
Nhưng Giang Vân Mị lại cực kỳ chán ghét né tránh, cô hoàn toàn không bận tâm đến việc Đằng Bình bị hụt tay và suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất.
“Sao mọi người biết tôi ở đây?”
Lạnh lùng nhìn Giang Chính Hoa, Giang Vân Mị nhíu mày hỏi. Giọng cô rất lạnh, lạnh đến mức khiến cơn giận trong lòng Giang Chính Hoa bùng lên nhưng ông ta lại không dám phát tác.
“Bọn ta cũng phải nghe ngóng một hồi mới biết được chỗ ở của con. Đứa trẻ này, sao con lại trốn tránh bọn ta chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


