"“Tam Hà, cậu nói hơi nhiều rồi đấy!”
Giọng nói của Chiến Kiêu Thành hơi lạnh xuống. Anh nhìn chằm chằm Tam Hà bằng ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
“Chuyện này... chuyện này rốt cuộc là sao?”
Không thể tiếp tục giả vờ như không thấy, giọng nói của Giang Vân Mị khẽ run rẩy.
“Đừng nghe Tam Hà nói bậy. Những vết thương này không liên quan gì đến cô đâu. Cô mau đưa người của mình về trước đi, Tôn Cảnh Táp đã đợi ở bên ngoài lâu lắm rồi.”
Chiến Kiêu Thành giơ tay lên và dịu dàng xoa mặt Giang Vân Mị.
Động tác rất thân mật, nhưng vì Giang Vân Mị đang trong trạng thái chấn kinh nên cô cũng quên mất việc né tránh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


