"“Điều kiện là cô nhất định phải toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với chủ nhà, tuyệt đối không được phản bội!”
Nghe Tôn Cảnh Táp nói vậy, Vân Hoài Chu gật đầu và trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Được, tôi đồng ý!”
Nhìn theo Vân Hoài Chu bước lên xe của Tôn Cảnh Táp rồi thấy chiếc xe rời đi, người phụ nữ kia mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay người vào nhà đóng cửa tiệm lại.
Còn mở buôn bán gì nữa chứ, cô ấy ở đây chờ đợi mấy ngày trời chính là để đợi Tôn Cảnh Táp này, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành nên cô ấy cũng có thể báo cáo kết quả cho Tổng giám đốc rồi.
Ừm, đúng vậy, cô ấy chính là Ôn Ninh - Thư ký trưởng của Chiến Kiêu Thành.
Ôn Ninh chưa từng nghĩ có ngày mình lại phải làm cái trò lừa đảo dối trá này, mà tất cả chuyện này đều là do chính Tổng giám đốc nhà mình chỉ thị.
Công ty môi giới việc làm này là giả, và đương nhiên thân phận của Vân Hoài Chu cũng là giả nốt.
Vân Hoài Chu là ai chứ? Cô ấy là một chuyên gia cận chiến giải ngũ từ một đội đặc nhiệm nào đó, nghe nói năm gã thanh niên vạm vỡ cũng không phải là đối thủ của cô ấy, hơn nữa khả năng trinh sát lại cực kỳ cao, đúng chuẩn là một “chiến đấu cơ” trong giới vệ sĩ.
Hiện tại, Chiến Kiêu Thành đã tặng một “chiếc chiến đấu cơ” mạnh mẽ nhất như vậy cho Giang Vân Mị, hơn nữa còn dưới danh nghĩa là một người giúp việc.
Chút tiền lương mà Tôn Cảnh Táp đưa ra, hừ, e rằng còn không đủ cho tiền trợ cấp một tuần của Vân Hoài Chu.
Lúc mới nhận nhiệm vụ này, Ôn Ninh vốn còn lo lắng không lừa được Tôn Cảnh Táp, nhưng Tam Hà lại cam đoan với cô ấy rằng Tôn Cảnh Táp là người dễ lừa nhất mà anh ấy từng gặp, tuyệt đối không cần phải lo lắng.
Sau đó thì sao? Phải thừa nhận là Tam Hà nói quá đúng, Tôn Cảnh Táp thực sự là một cô gái lương thiện và đơn thuần đến mức những lời nói dối đầy sơ hở như vậy mà cũng có thể lừa được cô ấy.
Chẳng trách Tổng giám đốc lại muốn phái Vân Hoài Chu đến bên cạnh Giang Vân Mị, quả thực là vô cùng cần thiết!
Tôn Cảnh Táp đưa Vân Hoài Chu trực tiếp đến công ty vì hôm nay Giang Vân Mị cũng đang đi làm, đúng lúc tan làm có thể cùng nhau về nhà.
Giang Vân Mị đang họp, cô đã rũ bỏ vẻ hiền lành thường ngày mà lúc này đang đập bàn nổi trận lôi đình trong phòng họp.
“Ai cho phép các người làm như thế? Có từng cân nhắc đến hậu quả chưa? Khoản thua lỗ gần một trăm triệu tệ này thì phải ăn nói thế nào với khách hàng đây?”
Nói xong, cô ném mạnh xấp tài liệu trong tay xuống bàn khiến những tờ giấy bay lên rồi rơi lả tả đầy đất.
“Nhưng thưa Giang tổng, lần trước cô cũng thao tác như vậy và đã có lãi đấy thôi? Chúng tôi muốn học theo cô, nhưng ai mà biết được kết quả lại... lỗ vốn.”
Người cấp dưới ngồi bên tay phải cô khẽ lẩm bẩm, anh ta rõ ràng cảm thấy cách đầu tư của Giang Vân Mị rất đơn giản, nhưng chẳng hiểu sao khi vào tay mình thì lại thua lỗ đến mức trắng tay.
Nghe thấy lời này, Giang Vân Mị bất lực nói: “Tôi đã bảo các người rồi, đừng có tùy tiện học theo cách làm việc của tôi, sao các người lại không nghe chứ? Nếu thủ đoạn của tôi mà các người có thể dễ dàng học được thì tôi còn tư cách gì đứng ở đây mà mắng các người?”
“Vốn dĩ tôi định thỉnh giáo cô, nhưng vì cô đang mang thai, trạng thái sức khỏe không tốt nên mới...” Cấp dưới vẻ mặt đầy áy náy giải thích.
Lần này bản thân anh ta đã gây ra tổn thất quá lớn, không biết sẽ đem lại bao nhiêu rắc rối cho công ty và cả Giang Vân Mị nữa.
“Bỏ đi, chuyện đã xảy ra rồi, nói những điều này cũng vô ích, dự án này để tôi dọn dẹp hậu quả, anh đi phụ trách dự án mới nhận là được.”
Sau khi trút giận xong, Giang Vân Mị cũng không còn quá tức giận nữa, cô đứng dậy dặn dò vài câu rồi quay người đi ra ngoài.
Vừa bước vào văn phòng, cô đã thấy Tôn Cảnh Táp dẫn theo một người phụ nữ đi tới.
“Mị Mị, lại đây, tớ giới thiệu với cậu chút, đây là người giúp việc mới tớ vừa thuê, tên là Vân Hoài Chu. Từ nay về sau cô ấy sẽ thay thế chị Lưu để dọn dẹp vệ sinh và làm việc nhà, ồ, cô ấy còn biết lái xe và kỹ năng lái xe cũng rất khá đấy.”
Nghe thấy cái tên Vân Hoài Chu, Giang Vân Mị mỉm cười.
“Vân Hoài Chu? Cái tên này nghe hay thật đấy, chúng ta đúng là có duyên, trong tên của tôi có một chữ ‘Vân’, mà cô cũng họ Vân.”
Tôn Cảnh Táp có thể nhận thấy Giang Vân Mị rất hài lòng về Vân Hoài Chu.
“Sau này cứ để cô ấy đi cùng cậu khi khám thai cho đỡ xảy ra chuyện như lần trước, tớ không tin là cái tên biến thái Chiến Kiêu Thành kia dám bắt nạt cậu ngay trước mặt người ngoài đâu!”
Chiến Kiêu Thành, đồ biến thái.
Nghe thấy lời này, khóe miệng Vân Hoài Chu không thể kiểm soát được mà giật giật.
Ừm, nếu Chiến Kiêu Thành mà nghe thấy câu này thì chắc là tức chết mất!
Hơn nữa Tôn Cảnh Táp à, cô đơn thuần quá rồi đấy, tôi thực sự không phải người ngoài đâu, tôi chính là người do Chiến Kiêu Thành phái tới đây!
Thực lòng mà nói, khi mới nghe tin mình phải đi làm vệ sĩ cho tình nhân cũ của Chiến Kiêu Thành, tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng cô ấy thực sự có chút coi thường.
Cô ấy khinh thường loại phụ nữ dựa vào thân xác để kiếm tiền, khinh thường những kẻ bán rẻ nhan sắc để lấy lòng đàn ông.
Nhưng lúc này đây, khi Giang Vân Mị đứng trước mặt mình, cô ấy cảm thấy người phụ nữ này không giống với những gì mình tưởng tượng.
Tuy cô có vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp nhưng trên người lại không hề có chút hơi hướm bụi trần khiến người ta chán ghét, trái lại cô mang một khí chất anh tuấn khiến người ta không thể rời mắt, vừa nhìn đã cảm thấy yêu mến.
Giây phút này, Vân Hoài Chu bỗng cảm thấy chột dạ, đột nhiên không dám nhìn vào ánh mắt thản nhiên và chân thành kia của Giang Vân Mị nữa.
Cùng lúc đó, tại văn phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Chiến thị, Ôn Ninh đang cung kính tường thuật lại toàn bộ quá trình sự việc không sót một chữ nào.
Chiến Kiêu Thành ngồi trên ghế làm việc, mặt không cảm xúc nghe hết lời Ôn Ninh nói.
“Cho nên, Tôn Cảnh Táp cứ thế mà đồng ý sao? Vân Hoài Chu cứ thế thuận lợi được tuyển dụng rồi?”
Vì mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ nên Chiến Kiêu Thành trái lại cảm thấy không đáng tin cho lắm, anh chỉ mới nghe qua một lần đã thấy cái tối kiến của Tam Hà đầy rẫy sơ hở đến mức không nỡ nhìn thẳng, Tôn Cảnh Táp dù sao cũng là cộng sự của Giang Vân Mị, lẽ nào lại ngốc đến thế?
Tam Hà đứng bên cạnh cười híp mắt nói: “Tổng giám đốc, hôm nay nếu là Giang tiểu thư đích thân tới thì có lẽ đã nhìn ra sơ hở rồi, nhưng chỉ số thông minh của Tôn Cảnh Táp thì ngài thật sự đừng đánh giá quá cao, con bé đó trông thì tinh ranh nhưng thực ra lại ngốc lắm.”
Nghe thấy vậy, Chiến Kiêu Thành liếc nhìn Tam Hà một cái.
“Không nhận ra đấy, cậu lại hiểu rõ về Tôn Cảnh Táp như vậy, Tam Hà, không phải là cậu đã nhắm trúng cô gái nhà người ta rồi chứ?”
Khóe miệng Tam Hà giật giật.
Tổng giám đốc, ngài đùa cái kiểu gì vậy? Một người tinh anh như tôi đây sao có thể nhìn trúng một kẻ ngốc như Tôn Cảnh Táp được? Tôi hiểu rõ Tôn Cảnh Táp như vậy chẳng phải đều là vì ngài sao?
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, chẳng phải đây là câu cửa miệng của ngài đó sao?
Sau khi âm thầm oán trách Tổng giám đốc nhà mình trong lòng, Tam Hà hắng giọng nói: “Tổng giám đốc, còn một chuyện nữa tôi nghĩ nhất định phải báo cho ngài biết.”
Chiến Kiêu Thành phẩy tay ra hiệu cho Ôn Ninh ra ngoài trước.
Nhìn theo Ôn Ninh rời đi, Tam Hà mới tiến lên vài bước, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: “Lão phu nhân hôm qua đã phái người đến bệnh viện bên kia, chắc hẳn là đã kiểm tra hồ sơ khám thai của Giang tiểu thư rồi, vì vậy bà ấy đã biết chuyện Giang tiểu thư mang thai.”
Tam Hà rất rõ những chuyện khuất tất của hào môn, với tác phong của Nhâm Thanh, chỉ cần một câu “huyết thống thuần chính” là bà ấy có thể dùng mọi thủ đoạn để loại bỏ đứa trẻ trong bụng Giang Vân Mị.
Hơn nữa tính toán trong lòng Nhâm Thanh là gì, Tam Hà và Chiến Kiêu Thành đều hiểu rất rõ.
Nhâm Thanh sẽ không để con cháu của Chiến Kiêu Thành được sinh ra đâu, ít nhất là trước khi con của Chiến Liên Thành ra đời, bà ấy tuyệt đối không cho phép nhìn thấy Chiến Kiêu Thành có con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

