"Giang Vân Mị đoán không sai, trưa ngày hôm sau đã có người tìm tới tận cửa.
Lúc bấy giờ, Tôn Cảnh Táp đang bận rộn trong phòng làm việc thì nam thư ký trẻ tuổi đẹp trai gõ cửa rồi cung kính nói: "Tôn tổng, có người tìm cô."
"Không gặp! Hôm nay tôi bận lắm, không rảnh!"
Tôn Cảnh Táp đã quyết định rồi, dù cho có là ông trời đến thì cô cũng không gặp, cứ để tên khốn Chiến Kiêu Thành đó đi mà ăn phân đi!
Nam thư ký lộ vẻ khó xử đứng ở cửa, ngập ngừng nói: "Đối phương bảo là cô không gặp cũng không sao, anh ta sẽ cứ đứng ngoài chờ cho đến khi nào cô bằng lòng gặp mới thôi."
"Vậy thì cứ để anh ta đợi đến chết đi!"
Tôn Cảnh Táp nghiến răng nói, đám tay sai mà Chiến Kiêu Thành phái đến quả nhiên là rất tận tụy và trách nhiệm, cái tinh thần kiên trì không bỏ cuộc này đúng là kinh thiên động địa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Tôn Cảnh Táp bắt đầu cảm thấy suy sụp.
Khi cô đi vệ sinh và đi ngang qua cửa, cô nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi với thân hình cao lớn vạm vỡ đang đứng đó mỉm cười với mình.
Sau đó, anh ta rất tự giác đi theo sau cô và đi thẳng đến tận cửa nhà vệ sinh.
"Sao hả? Muốn cùng vào tham quan nhà vệ sinh nữ luôn à?"
Tôn Cảnh Táp không thể nhịn được nữa liền dừng bước, cô quay đầu nhìn người đàn ông rồi nghiến răng hỏi.
"Nếu cô không phiền thì tôi cũng có thể vào."
Người đàn ông cười để lộ hàm răng trắng bóc rất lóa mắt, khiến Tôn Cảnh Táp nhìn mà càng thêm tức giận.
"Có cái chân ông nội anh ấy! Đồ biến thái tâm thần lệch lạc!" Tôn Cảnh Táp mắng xong thì tự mình đi vào trong nhà vệ sinh.
Sau một hồi lề mề rồi đi ra, cô thấy người đàn ông đó vẫn đứng thẳng tắp ngay cửa nhà vệ sinh nữ như một vị thần trông coi toilet rất tận tâm.
Tôn Cảnh Táp suýt chút nữa thì hộc máu, da mặt của người đàn ông này làm bằng cao su sao?
"Anh, anh, anh... anh theo tôi vào đây!"
Khi nhìn thấy cấp dưới của mình đang xúm lại hóng hớt ở cửa và dòm ngó về phía này, Tôn Cảnh Táp cuối cùng cũng chịu thua. Cô đỡ trán thở dài rồi ra hiệu cho người đàn ông này theo mình vào văn phòng.
Đúng là một con chó săn tốt của Chiến Kiêu Thành mà!
"Chào cô, Tôn tiểu thư, đây là danh thiếp của tôi!"
Vừa vào văn phòng, người đàn ông chẳng nói chẳng rằng đã đưa danh thiếp lên trước, nhưng Tôn Cảnh Táp bây giờ cứ nghe thấy hai chữ danh thiếp là lại sợ hãi, cô lùi lại mấy bước chứ không hề đón lấy.
"Có chuyện gì thì nói đi, tôi cũng chẳng hỏi anh là ai."
Người đàn ông hoàn toàn không bận tâm đến thái độ thiếu thân thiện này của Tôn Cảnh Táp, anh ta vẫn mỉm cười lộ ra hàm răng trắng sáng.
"Chào Tôn tiểu thư, tôi tên là Vũ Tam Hà, là thư ký văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Chiến thị."
Vũ Tam Hà?
Tôn Cảnh Táp có ấn tượng với cái tên này vì trước đó Giang Vân Mị có nhắc qua vài câu rằng bên cạnh Chiến Kiêu Thành có một người tùy tùng tên là Tam Hà, chẳng lẽ chính là người này sao?
"Mục đích tôi đến đây chắc hẳn cô cũng đã biết rõ. Xin hỏi, 'Mỹ Nhân' của quý công ty có phải tên thật là Giang Vân Mị không?"
Tam Hà biết mình có vòng vo cũng vô dụng nên dứt khoát đi thẳng vào vấn đề chính.
"Có liên quan gì đến anh không? Người của công ty chúng tôi đến lượt anh nghe ngóng sao? Gì đây, tập đoàn Chiến thị muốn đào góc tường à?"
Giọng điệu của Tôn Cảnh Táp rất gay gắt, đặc biệt là khi nghĩ đến những tổn thương mà Chiến Kiêu Thành đã gây ra cho Giang Vân Mị, cô lại càng giận hơn. Cô giận đến mức muốn ấn tên Tam Hà này xuống đất mà đánh cho một trận tơi bời.
Ai bảo anh ấy là thuộc hạ của Chiến Kiêu Thành cơ chứ?
"Chắc hẳn cô cũng biết mối quan hệ giữa Giang tiểu thư và tổng giám đốc của chúng tôi, cho nên hôm nay tôi đến đây là tuân theo mệnh lệnh của tổng giám đốc để đến thăm hỏi Giang tiểu thư."
Tam Hà đứng đó rồi cung kính nói.
"Cô ấy hiện tại đang rất tốt, ăn được ngủ được, ăn gì cũng thấy ngon, không cần tổng giám đốc nhà anh phải bận tâm!"
Tôn Cảnh Táp cười nhạo nói, Vũ Tam Hà này quả không hổ là người của Chiến Kiêu Thành, vừa tự phụ lại vừa đáng ghét!
Nói xong, Tôn Cảnh Táp nhìn Tam Hà rồi nheo mắt cảnh cáo: "Tôi nói cho anh biết, bây giờ biến ra ngoài ngay lập tức, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đấy!"
Cứ ngỡ Tam Hà sẽ còn dây dưa không dứt, nhưng ai ngờ cô vừa dứt lời thì anh ấy lại rất sảng khoái đồng ý ngay.
"Được rồi, vậy tôi không làm phiền cô nữa, hẹn gặp lại sau."
Tam Hà mỉm cười gật đầu với Tôn Cảnh Táp rồi lịch sự cáo từ rời đi, để lại một mình Tôn Cảnh Táp đang ngơ ngác.
Không phải chứ, anh ta cứ thế mà đi sao? Chẳng lẽ đứng canh cả buổi sáng chỉ để nghe cô mắng mấy câu thôi à? Đây chắc là một tên cuồng ngược đãi có tâm lý bất thường rồi.
Từ lúc rời khỏi văn phòng của Tôn Cảnh Táp cho đến khi vào thang máy, Tam Hà luôn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có khóe miệng hơi nhếch lên là không sao kìm nén được.
Ra khỏi thang máy và đi thẳng đến bãi đậu xe, ngay khoảnh khắc đóng cửa xe lại, dáng vẻ bình tĩnh kia của anh ấy lập tức tan biến.
Tôn Cảnh Táp này nhìn qua thì có vẻ nóng nảy nhưng thực chất lại là một người thẳng tính không có tâm cơ, chỉ qua vài câu nói mà anh ấy đã lừa được hết thông tin từ cô ấy.
Anh ấy cười đến mức khóe miệng sắp ngoác ra tận mang tai, vội tìm điện thoại rồi gọi ngay cho Chiến Kiêu Thành.
"Tổng giám đốc, đã điều tra rõ ràng rồi, 'Mỹ Nhân' quả thực chính là Giang... Giang tiểu thư, hơn nữa cô ấy và đứa trẻ trong bụng đều rất khỏe mạnh."
Ở đầu dây bên kia, Chiến Kiêu Thành đang ngồi trong văn phòng, anh vừa nghe điện thoại vừa vô cảm nhìn Liễu Tiêu Tiêu đang ngồi khóc lóc trước mặt mình.
"Tôi biết rồi, sau khi cậu về thì nói chi tiết sau, bây giờ tôi còn có việc phải xử lý."
Treo điện thoại xong, anh nhíu mày nhìn Liễu Tiêu Tiêu rồi hỏi: "Vừa rồi cô nói cái gì?"
Liễu Tiêu Tiêu khóc đến mức như hoa lê trong mưa, cô ta đau đớn nhìn Chiến Kiêu Thành mà nói: "Tại sao một người phụ nữ chưa từng gặp mặt lại có thể nhận được danh thiếp vàng của anh, còn em, người đã ở bên anh bao nhiêu năm qua lại chẳng có gì hết?"
"Cô muốn cái gì? Danh thiếp vàng sao? Là cô muốn, hay là gia đình cô muốn?"
Chiến Kiêu Thành vô cảm nhìn Liễu Tiêu Tiêu, giọng nói rất lạnh lùng và bạc bẽo.
"Em... em không phải muốn danh thiếp vàng, anh Thành, em chỉ là sợ hãi thôi. Em sợ một Giang Vân Mị vừa mới đi thì anh lại lôi về một 'Mỹ Nhân' nào đó."
Dừng một chút, Liễu Tiêu Tiêu rưng rưng nước mắt nhìn Chiến Kiêu Thành rồi nghẹn ngào nói: "Có phải anh đã nhìn trúng 'Mỹ Nhân' đó rồi không? Có phải anh lại muốn cô ta làm tình nhân của anh không?"
Chiến Kiêu Thành không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Liễu Tiêu Tiêu.
"Anh Thành, em... em cũng sẵn lòng làm tình nhân của anh, chỉ cần anh muốn thì bây giờ em có thể phục vụ anh ngay, em nhất định sẽ khiến anh hài lòng."
Nói đoạn, Liễu Tiêu Tiêu bỗng đứng dậy, bàn tay run rẩy cởi bỏ cúc áo rồi trút bỏ chiếc váy liền trên người mình xuống.
Cô ta đứng ngược sáng, đôi cánh tay run rẩy che trước ngực, ánh mắt đẫm lệ nhìn Chiến Kiêu Thành, vết sẹo mới kia trông thật chướng mắt.
"Những gì người phụ nữ khác có thể làm thì em cũng có thể làm, niềm vui mà người phụ nữ khác có thể mang lại cho anh thì em cũng có thể mang lại. Anh Thành, hãy để em làm người phụ nữ của anh được không?""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



