“Bản cung đang bận, có chuyện gì thì để sau hãy nói.”
Từ đầu đến cuối, hắn không buồn liếc nàng lấy một cái.
Thái tử nói xong thì lên xe ngựa. Nhưng đúng lúc ấy, Phong Bắc Thần lại quay đầu, ánh mắt sâu xa, mỉm cười nói:
“Ta và Thái tử đang định tới Thục Nữ Phường uống rượu hoa. Nếu ngươi sốt ruột muốn gặp hắn, sao không cùng đi?”
Sơ Hạ lập tức nhìn về phía tiểu thư, nghĩ rằng nàng nhất định sẽ từ chối. Nào ngờ, Dung Uyển Tịch chỉ đáp khẽ một chữ:
“Được.”
Không sai, Dung Uyển Tịch vừa dứt lời “Được”, đến cả Phong Bắc Thần cũng hơi sững người.
Một nữ nhi nhà gia thế, lại thản nhiên đi cùng hai người nam nhân tới kỹ viện... nếu chuyện này truyền ra, tiếng tăm e là chẳng còn gì.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Thần Vương, Dung Uyển Tịch chỉ khẽ mỉm cười:
“Thần Vương là người giữ chữ tín, đã nói ra thì không thể nuốt lời, đúng không?”
Phong Bắc Thần hơi nheo mắt, bật cười:
“Ừ... nếu ngươi đã muốn đi, bản vương đương nhiên không ngăn.”
“Tiểu thư...” Sơ Hạ lo lắng bước tới, định ngăn lại nhưng bị Dung Uyển Tịch giơ tay cản.
“Ngươi về phủ trước đi, ta không sao.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát.
Nói rồi, nàng khẽ vén váy, bước lên xe ngựa, theo sau Thần Vương. Lúc này Phong Bắc Lân vừa trông thấy nàng, sắc mặt lập tức sầm lại... như thể không thể tin nổi vào mắt mình.
“Ngươi... dẫn nàng theo làm gì?” Giọng hắn lạnh như băng.
Phong Bắc Thần làm bộ thản nhiên, nhún vai như không có gì quan trọng:
“Ta thấy nàng ấy đứng một mình trước cửa phủ, tiện miệng hỏi có muốn đi cùng. Không ngờ nàng ấy thật sự đồng ý.”
Nói rồi còn giơ tay lên, ra vẻ bất đắc dĩ.
May mà xe ngựa đủ rộng, ba người ngồi cũng không chật. Phong Bắc Thần biết giữ khoảng cách, ngồi bên cạnh Thái tử, để Dung Uyển Tịch ngồi một mình phía đối diện.
Ba người, sáu ánh mắt, bầu không khí chốc lát trở nên gượng gạo kỳ lạ.
Phong Bắc Lân liếc nhìn Dung Uyển Tịch, ánh mắt dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh kia. Nhan sắc nàng, đúng là tuyệt trần, nhưng điều khiến hắn không thể rời mắt lại là vẻ bình thản, lạnh nhạt như có như không ấy... một dáng vẻ khiến người ta không dám xem thường.
Nhưng nàng vừa mở miệng đã bị Thái tử cắt lời.
“Bản cung hiện giờ không có hứng nói bất cứ chuyện gì.”
Dung Uyển Tịch im lặng lần nữa…
Thái tử này, quả nhiên đang tìm cách trả thù nàng, cố ý gây khó dễ.
Sau đó, ba người đều không nói gì thêm. Phong Bắc Thần thì dựa vào thành xe như thể đang chợp mắt.
Thái tử thì không còn nhìn Dung Uyển Tịch nữa, mà hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, không rõ đang suy nghĩ gì.
Chẳng bao lâu, xe ngựa dừng lại trước Thục Nữ Phường. Thái tử là người xuống xe đầu tiên.
Phong Bắc Thần bước xuống sau, do dự một chút rồi lên tiếng:
“Dung tiểu thư, nơi này là thanh lâu, hay là ngươi đừng vào thì hơn?”
“Không sao. Vài năm nay ta vốn không mấy khi ra ngoài, chẳng bận tâm đến những lời đồn đại bên ngoài. Người khác muốn nói gì thì cứ để họ nói. Ta chỉ muốn nói rõ với Thái tử điện hạ để cứu cha ta mà thôi.”
Thấy nàng kiên quyết như vậy, Thần Vương không nói thêm gì, chỉ quay người bước vào Thục Nữ Phường, còn Dung Uyển Tịch lặng lẽ đi theo sau.
Trong kinh thành, phần lớn mọi người chưa từng thấy mặt vị nữ tử được xưng là đệ nhất tài nữ này. Họ chỉ cho rằng nàng là hồng nhan tri kỷ của Thần Vương hoặc Thái tử.
Thậm chí, bà chủ Thục Nữ Phường – Lan di– còn cười đùa:
“Thần Vương điện hạ, mấy ngày không gặp, ngài càng quyến rũ hơn đấy. Ngay cả một mỹ nhân xuất sắc như vậy cũng có thể trở thành tri kỷ của ngài.”
Ở nơi như thế này, những câu đùa cợt như vậy vốn chẳng có gì đáng bận tâm. Thần Vương chỉ khẽ cười, không buồn giải thích.
Dung Uyển Tịch cũng chẳng để tâm, xem như không nghe thấy. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống để cứu cha. Nàng hiểu rõ, Thái tử sẽ không dễ dàng buông tha.
Phòng lớn nhất trên tầng cao nhất của Thục Nữ Phường
Trong phòng có hơn mười nhạc công và ca nữ, không khí náo nhiệt vô cùng. Thái tử và Thần Vương dường như là khách quen, dễ dàng hòa mình vào nhóm các ca nữ.
Dung Uyển Tịch lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này. Nàng không sợ, nhưng cũng không quen.
Khi một ca nữ vừa hoàn thành bài hát dân ca Giang Nam, Thái tử rõ ràng rất vui, ôm lấy nàng ta, uống vài chén rượu, tâm trạng dường như càng thêm phấn khởi. Hắn nheo mắt, nhìn Dung Uyển Tịch một lúc lâu, sau đó nhếch ngón tay ra hiệu:
“Ngươi – lại đây, rót rượu cho bản cung.”
Thần Vương cầm chén rượu, liếc nhìn Dung Uyển Tịch. Thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hắn không khỏi tò mò.
Một nữ tử như nàng, khi đối mặt với sự làm khó của Thái tử, sẽ phản ứng thế nào đây?
Dung Uyển Tịch, trong chiếc váy lụa trắng, đưa tay nâng bình rượu, rót đầy một chén. Nàng bước chậm rãi về phía Thái tử.
Trong mắt Thái tử tràn đầy vẻ khinh miệt…
Cái gì mà trinh tiết liệt nữ, cái gì mà kỳ nữ tử, đệ nhất tài nữ? Tất cả chỉ là hư danh! Một câu nói của hắn, nàng chẳng phải ngoan ngoãn bước đến sao?
Có khác gì những ca nữ, vũ nữ nơi này đâu?
Sự chế giễu của Thái tử, Dung Uyển Tịch đều nhìn rõ. Nàng mỉm cười nhè nhẹ, đưa chén rượu, giọng nói trong trẻo mà đầy cuốn hút:
“Điện hạ, xin mời dùng.”
Thái tử đưa tay nhận lấy, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Dung Uyển Tịch bất ngờ buông tay.
Toàn bộ chén rượu đổ thẳng lên áo bào của Thái tử.
“Dung Uyển Tịch, ngươi to gan! Ngươi muốn chết sao?” Thái tử giận dữ gầm lên.
Cả căn phòng lập tức náo động, ai nấy đều kinh hoàng thất sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)