Chỉ khổ cho cha nàng... tuổi đã cao, lẽ ra được sống yên lành tuổi già, giờ lại bị giam nơi ngục lớn của Hình Bộ.
Nghĩ đến đó, lòng Dung Uyển Tịch chùng xuống. Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe, ánh mắt dần trở nên thẳm sâu, khẽ buông một tiếng thở dài. Trời vẫn âm u như cũ, chẳng khác gì tâm trạng nàng lúc này... mịt mù, nặng nề.
Trong phủ Thái tử, nơi chính điện dát vàng rực rỡ.
“Người đi rồi à?” Phong Bắc Lân hơi nhướng mày, hỏi mà không mấy để tâm.
“Dạ vâng, đi rồi. Nô tài đã làm đúng lời dặn của điện hạ.”
“Tốt lắm. Dung Uyển Tịch... Cô muốn xem nàng có thể kiên trì được bao lâu.” Hắn uể oải tựa người lên ghế thái sư, dưới chân là hai ca nữ mặc lụa mỏng đang cúi mình xoa bóp, cung kính hầu hạ.
Phong Bắc Lân tuổi vừa đến độ trai tráng, máu nóng hừng hực, tiếng ham mê sắc đẹp đã truyền khắp kinh thành. Từ tiểu thư con nhà quyền quý đến kỹ nữ tài sắc ở các phường hát, chỉ cần hắn để mắt tới, không ai thoát khỏi tay.
Hắn dám ngạo mạn như vậy, chẳng những nhờ thân phận Thái tử, mà còn dựa vào thế lực bên ngoại - Chu Hoàng hậu đương triều. Họ Chu là nhà quyền thế bậc nhất nước Phong, trải qua ba đời vua vẫn vững vàng. Ngay cả Hoàng thượng cũng phải dè chừng vài phần.
Ba năm trước, hắn từng để mắt đến Dung Uyển Tịch - con gái Dung tướng quân nhưng bị nàng thẳng thừng từ chối trước mặt triều thần. Mối hận ấy, hắn vẫn còn ghi nhớ trong lòng.
Vài hôm trước, nghe tin Dung tướng quân có ý cáo quan, đưa con gái rời kinh, lòng hắn nổi sóng. Thế là bày ra một ván cờ, chỉ chờ con mồi tự dấn thân.
Trong mắt hắn, Dung Uyển Tịch chẳng qua là một đóa hoa chưa hái... muốn nắm, muốn vò, đều tùy hứng.
Nhưng hắn không ngờ, chính ván cờ này về sau lại dẫn đến một bi kịch không thể cứu vãn.
Nếu biết trước kết cục, dù có phải chịu trăm đao ngàn nhát, hắn cũng tuyệt đối không chạm đến nàng. Chỉ tiếc, đời không có chữ “nếu”.
...
Sáng hôm sau.
Dung Uyển Tịch thay một chiếc váy lụa trắng in hoa, cùng Sơ Hạ đến phủ Thái tử lần nữa.
Vẫn là lời cũ: "Thái tử thân thể không khỏe, không tiếp khách."
Đứng trước cánh cổng đóng im ỉm, Sơ Hạ bước lên bước xuống, lòng nóng như lửa đốt.
“Tiểu thư, chúng ta phải chờ tới khi nào?” Nàng sốt ruột, rõ ràng biết Thái tử đang cố tình gây khó dễ.
“Cứ chờ.” Dung Uyển Tịch chỉ điềm đạm đáp, giọng nói bình thản như nước chảy.
Nàng hiểu rõ, Thái tử cố ý bày thế cục này là để ép nàng ra mặt. Đã như vậy, hắn sẽ không để nàng đứng chờ mãi. Cho nên, nàng cứ bình tĩnh mà chờ.
Đúng lúc ấy, không biết từ lúc nào, phía sau đã dừng lại một cỗ xe ngựa sang trọng. Rèm xe khẽ lay, giọng một nam nhân lười biếng cất lên:
“Ồ? Ai kia? Trước cổng phủ Thái tử sao lại có một vị cô nương? Đứng đó mà sao lại xinh đẹp đến thế?”
Dung Uyển Tịch quay đầu lại. Khi nhận ra người vừa đến, ánh mắt nàng khẽ lay động. Nàng lập tức khom người thi lễ:
“Dung Uyển Tịch xin ra mắt Thần Vương điện hạ.”
“À, bản vương nhớ rồi... ngươi chẳng phải là con gái của Dung tướng quân sao?”
“Vâng, đúng là thần nữ.”
“Sao lại đứng ở đây? Ngươi quen biết với Thái tử à?” Giọng nói mang chút châm chọc, ánh mắt cũng đầy vẻ giễu cợt.
Dung Uyển Tịch vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ giọng đáp:
“Không thân thiết, chỉ là có chuyện cần cầu xin Thái tử.”
“Vậy sao? Thế... có muốn đi cùng ta không? Ta cũng đang định gặp hắn một lát.”
“Cảm ơn Thần Vương điện hạ, nhưng thần nữ đứng đợi ở đây là được.”
Phong Bắc Thần khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu:
“Vậy thì ta vào trước.”
Khi thấy hắn bước vào phủ, Sơ Hạ giận dữ thì thầm:
“Tiểu thư, Thần Vương rõ ràng cố ý! Ai mà chẳng biết chuyện của lão gia, hắn còn giả vờ không biết, chẳng qua là muốn làm người khác bẽ mặt.”
Dung Uyển Tịch bình thản đáp:
“Miệng lưỡi thế gian, ta chẳng muốn bận lòng.”
Chưa bao lâu sau, Thái tử mặc áo mãng bước ra cùng Thần Vương. Cả hai vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.
Dung Uyển Tịch lập tức tiến lên, nhẹ cúi người:
“Thái tử điện hạ, thần nữ Dung Uyển Tịch...”
Chưa nói hết câu, Thái tử đã khoát tay, giọng điệu thờ ơ:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)