Sau khi nguyên chủ sinh cặp sinh đôi, Phó Hành Chu vẫn không trở về. Chị dâu chưa từng chăm sóc cô lấy một ngày, còn anh trai cũng chẳng thèm ngó ngàng tới. Nguyên chủ không chỉ dùng số tiền Phó Hành Chu để lại để sống qua ngày mà còn đem cầm cố luôn chiếc đồng hồ của anh.
Khi hai đứa trẻ lớn hơn một chút, cô liền dẫn chúng ra đồng làm việc. Cuộc sống thiếu thốn cứ thế trôi qua gần bốn năm.
Lần này nguyên chủ đổ bệnh, đã nhiều ngày không thể ra đồng làm việc. Chị dâu thật sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa nên đã nhân lúc anh trai không có ở nhà để ném cả ba mẹ con ra ngoài đường.
Trong tiểu thuyết gốc, sau khi nam chính khôi phục trí nhớ và trở về đơn vị, anh lập tức được giao một nhiệm vụ bí mật khác vì năng lực quá xuất chúng.
Vì không thể phân thân để tự mình giải quyết, anh đành nhờ người dò hỏi về những người và sự việc mà anh đã tiếp xúc trong năm bị mất trí nhớ, xem ai là người đã cứu mình và mình đã chung sống với ai trong suốt một năm qua.
Tuy nhiên, nơi anh khôi phục trí nhớ là tỉnh Giang, trong khi nơi nguyên chủ cứu anh lại là tỉnh Tương. Hai nơi này cách nhau hàng ngàn dặm. Anh đã nhờ người điều tra suốt bốn năm nhưng vẫn không thu thập được bất kỳ tin tức nào.
Trong khi đó, gia đình đã sớm sắp đặt hôn sự cho anh. Mẹ anh nằng nặc bắt anh phải cưới con gái của người bạn thân, cũng chính là nữ chính đã yêu thầm anh suốt nhiều năm. Anh hoàn toàn không có tình cảm với nữ chính. Chẳng qua là anh không muốn làm bố mẹ thất vọng nên mới đồng ý cuộc hôn nhân này.
Nữ chính cũng biết rõ nam chính không hề thích mình, nhưng cô ta vẫn cố chấp cầu xin mẹ anh, nhờ bà gây áp lực để anh phải chấp nhận mối hôn sự này. Cuối cùng hai người họ đã kết hôn, còn nguyên chủ và những đứa trẻ bị lãng quên nghiễm nhiên trở thành những nhân vật làm bia đỡ đạn.
Hừ, cô chắc chắn rằng nam chính phải chịu trách nhiệm với ba mẹ con cô.
Sau khi nhớ lại toàn bộ cốt truyện, chuyện đầu tiên Khương Mạn Mạn nghĩ đến chính là phải đưa hai đứa trẻ này lên thủ đô tìm bố.
Dựa theo mốc thời gian hiện tại để suy tính, Phó Hành Chu và nữ chính sẽ kết hôn tại nhà anh ở Kinh thị trong thời gian ngắn sắp tới. Bọn họ bắt buộc phải đến được Kinh thị trước thời điểm đó.
Đợi đến khi bọn họ tìm được nam chính, biết đâu lại chính là đang giải cứu anh cũng nên. Tuy nhiên, cô vẫn cần phải giải quyết vấn đề trước mắt đã.
"Mẹ ơi, mẹ tỉnh rồi, mẹ tỉnh rồi."
Viên Viên đang dùng đôi bàn tay nhỏ bé lem luốc ôm lấy má mẹ. Trong đôi mắt to tròn của cô bé vừa có sự vui mừng lại vừa chất chứa nỗi lo âu.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

