"Dì hai, dì nói xem ai để mắt tới cô ta mà có thể đưa tận ba trăm tám mươi đồng sính lễ vậy?"
"Là lãnh đạo trong nhà máy của dượng hai cháu, cấp trên trực tiếp của ông ấy, phó xưởng trưởng."
"Phó xưởng trưởng sao?!"
Mắt Thái Kim Hoa sáng rực lên, cô ta vậy mà cũng có thể làm thông gia với phó xưởng trưởng rồi.
Đó chính là phó xưởng trưởng đấy.
Nếu bắt cô ta gả, cô ta cũng gả ngay.
Dì hai của cô ta lại nói: "Chỉ là người vợ thứ ba của vị phó xưởng trưởng này mới chết vào cuối năm ngoái, tuổi tác cũng hơi lớn một chút, đã bốn mươi tám rồi."
"Có thể làm đến chức phó xưởng trưởng, tuổi tác lớn một chút cũng là chuyện bình thường." Thái Kim Hoa nói: "Nếu chuyện này mà thành, liệu có thể sắp xếp cho Đại Xuyên một công việc trong nhà máy không?"
"Chuyện này sao? Được, chắc chắn là được. Nếu chuyện thành công, nó chính là anh vợ của phó xưởng trưởng rồi, sắp xếp một công việc chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?"
"Được, vậy thì để cô ta gả cho phó xưởng trưởng."
Thái Kim Hoa lập tức quyết định ngay.
Trên xe bò có đông người, cô ta tạm thời không nhắc đến chuyện bảo Khương Mạn Mạn gả cho phó xưởng trưởng. Thay vào đó, cô ta nở nụ cười với ba mẹ con, đồng thời lấy ra kẹo hoa quả mình vừa mua ở hợp tác xã mua bán, đưa cho Đoàn Đoàn và Viên Viên mỗi đứa một viên.
"Đoàn Đoàn, Viên Viên, đây là kẹo thím mua ở hợp tác xã mua bán, mỗi đứa một viên nhé."
Hai đứa nhỏ cùng nhau nhìn viên kẹo trong tay Thái Kim Hoa, rồi đồng loạt lắc chiếc đầu nhỏ. Bọn nó vừa mới ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố mẹ mua cho xong, cho nên mới không thèm kẹo hoa quả của thím cho đâu.
Thái Kim Hoa không ngờ hai đứa của nợ này lại có phản ứng như vậy. Đúng lúc cô ta đang bối rối thì Khương Tiểu Dũng đã giật phắt lấy viên kẹo trong tay cô ta.
"Đây là kẹo của nhà mình, không cho bọn chúng ăn đâu."
Thái Kim Hoa giả vờ giả vịt mắng mỏ Khương Tiểu Dũng vài câu.
"Con xem con kìa, đó là kẹo cho các em, con lại lấy đi mất rồi."
Khương Mạn Mạn thu hết tất cả những điều này vào trong mắt. Tự dưng tỏ ra ân cần, không phải kẻ gian thì cũng là đạo tặc.
Thái Kim Hoa đột nhiên đối xử tốt với con của cô như vậy, Khương Mạn Mạn chắc chắn rằng cô ta đang có mưu đồ khác.
"Chị dâu, chị có chuyện gì phải không?" Khương Mạn Mạn lên tiếng hỏi.
"Chị." Thái Kim Hoa vẫn không nói ra: "Chị thì có chuyện gì được chứ, chị chỉ là muốn cho hai đứa nhỏ ăn kẹo thôi."
Liếc nhìn những bẹ rau nát trong giỏ của Khương Mạn Mạn thêm một cái, cô ta thầm nghĩ, lũ tạp chủng nhỏ đã phải đi ăn mày theo rồi, vậy mà còn không thèm nhận kẹo của cô ta. Nếu không phải thấy bọn chúng còn có giá trị lợi dụng, thì cô ta chỉ mong bọn chúng chết đói cho xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


