Con hồ ly đỏ chớp chớp mắt, nói gọn lỏn: “Ta chỉ biết mỗi con đường này thôi.”
Đành chịu vậy. Chu Nhất ngồi xổm xuống, túm chặt ống quần buộc lại cho gọn gàng, cũng may hôm nay nàng đi đôi tất mua ở tiệm may trong thành, có may sẵn dây buộc.
Đứng dậy, ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm, nàng nhặt một cành cây rơi dưới đất, bẻ hết mấy nhánh nhỏ tua tủa, rồi bước tới cạnh con hồ ly đỏ, dùng cành cây khua khoắng bụi rậm phía trước dọn đường.
Giọng nói the thé the thé cất lên hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”
Chu Nhất giải thích: “Để xua đuổi rắn rết, sâu bọ nấp trong cỏ trước.”
Đám côn trùng sâu bọ thì nàng chẳng sợ mấy, cho dù là rết hay nhện độc cũng chẳng thể nào xuyên thủng ống quần nàng mà cắn được. Nhưng rắn thì lại là chuyện khác, răng độc của loài sinh vật này vừa dài vừa bén, có khi đôi ủng nhựa nó còn xuyên thủng được, tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
