Chu Nhất bật cười: “Bần đạo trước kia chưa từng hạnh ngộ một sự tồn tại nào như Ngọc Đoàn đạo hữu, ngỏ lời mời đạo hữu đến quán cũng chỉ vì trong lòng sinh tâm hoan hỉ mà thôi.”
“Mà bần đạo đã cất lời mời, thì lẽ dĩ nhiên phải lo lắng chu toàn cho an nguy sau này của đạo hữu.”
Con hồ ly đỏ lặng thinh, nhấc một vuốt lên quệt nhẹ qua lại trên mõm, lau sạch mấy giọt nước đọng trên ria, cái mõm thon thon hé mở, giọng nói the thé lại vang lên: “Nước mắt trâu bò không giúp người ta nhìn thấy quỷ được đâu...”
Chu Nhất hơi ngẩn người, ngay sau đó lại nghe nó the thé nói tiếp: “Nhưng ta biết có một nơi có thể nhìn thấy quỷ.”
Nó nói với Chu Nhất: “Nếu ngươi muốn đi, ta có thể dẫn đường.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
