Ngoái đầu nhìn lại, Nguyên Đán đã chạy tới cửa bếp, đầu tóc rối bù, tay còn giụi giụi mắt, bộ dạng ngái ngủ lèm nhèm: “Chu đạo trưởng, sư phụ khát nước, trong phòng hết nước rồi ạ.”
Chu đạo trưởng đang băm thịt bèn buông dao xuống, toan với tay lấy gáo nước đặt trên bệ bếp. Từ Nhàn lật đật giành lấy: “Để muội làm cho.”
Thế là tiểu cô nương mang nước vào cho Thanh Hư Tử đạo trưởng, rồi chải lại đầu tóc cho Nguyên Đán. Nguyên Đán cứ nằng nặc đòi ra ngoài quán xem thử, tiểu cô nương đành lẽo đẽo theo sau đưa Nguyên Đán ra cửa sau. Đang định khuyên Nguyên Đán đừng đi xa, nào ngờ con nhóc này chỉ thò mặt ra ngó nghiêng đúng một cái rồi lại quay tót vào trong.
Khi hai đứa quay lại quán, Thanh Hư Tử đạo trưởng cũng đã thức dậy. Tiểu cô nương cùng Nguyên Đán đi gọi Chu đạo trưởng, Chu đạo trưởng liền đỡ Thanh Hư Tử đạo trưởng ra ngoài sân, sau đó lại chui tọt vào bếp bận rộn.
Tiểu cô nương đưa mắt nhìn Thanh Hư Tử đạo trưởng và Nguyên Đán ngoài sân, rồi lại nhìn Chu đạo trưởng đang tất bật trong bếp, khẽ thở dài, xem ra tạm thời chẳng có cơ hội nào để nàng dò hỏi chuyện xảy ra đêm đó rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)