Hai đứa trẻ rón rén đi đến trước điện Tam Thanh. Cửa điện Tam Thanh đang mở, có thể thấy bóng người đứng bên trong. Từ Nhàn kéo Nguyên Đán nấp sau cánh cửa đang khép hờ, cũng chẳng cần phải chọc thủng giấy dán cửa sổ, cánh cửa này vốn đã thủng sẵn một lỗ, lỗ hổng lại không hề nhỏ, đủ để hai đứa trẻ cùng thò đầu vào nhìn.
Trong điện chỉ thắp một ngọn đèn dầu nên có vẻ hơi tối tăm, người mặc y phục màu xám đang đứng trước tượng thần. Từ Nhàn nuốt nước bọt, sao tiểu cô nương cứ cảm thấy đến tối, tượng thần trông lại có vẻ đáng sợ thế nhỉ?
Vội vàng dời tầm mắt khỏi tượng thần, tiểu cô nương nhìn sang người đứng trước mặt tượng, trong lòng có chút cảm thán: Chu đạo trưởng cao thật đấy, còn cao hơn tất cả những nữ tử mà nàng từng gặp, không đúng, là cao hơn tất cả nam tử lẫn nữ tử mà nàng từng gặp!
Lúc này, tiểu cô nương nghe thấy Chu đạo trưởng bắt đầu nói chuyện, tiếng nói âm vang mờ ảo, nghe không được rõ lắm, thỉnh thoảng chỉ có vài chữ lọt vào tai.
Hình như đang nói cái gì mà “tú tài”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
