Triệu Phúc đứng cạnh chẳng nề hà bẩn thỉu, đưa tay bốc vật đó lên xem. Nhìn rõ một mẩu xương trắng hếu bé xíu, hắn giật mình ném vội xuống đất, kinh hãi kêu lên: “Nương ơi, đúng là xương người thật!”
Trương Tú Nhi cũng khiếp vía. Vừa nãy nàng còn bán tín bán nghi lời Chu Nhất, giờ thì tin sái cổ, chẳng dám hoài nghi nửa lời. Nàng ôm rịt lấy Tiểu Bảo vừa nôn xong, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng, miệng không ngớt lời cảm tạ Chu Nhất: “Đa tạ đạo trưởng, đa tạ đạo trưởng!”
Chu Nhất thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Không cần khách sáo.”
Người ta đã cầu cạnh đến tận nơi, nàng lại may mắn nhìn thấu sự việc và tìm ra cách giải quyết, âu cũng là do nàng có duyên với đứa trẻ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
