Ngả lưng xuống giường một chốc nhưng trằn trọc mãi không ngủ được, chợt nghe tiếng gõ cửa vang lên ngoài sân. Chu Nhất bật dậy, chải chuốt gọn gàng, bước ra sân hướng về phía cửa sau cất tiếng hỏi: “Ai gọi đó?”
Ngoài cửa vọng vào giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ: “Từ lang trung của Hằng An Đường trong thành đến rồi đây.”
Giọng nói này nghe quen tai quá, chính là giọng của tiểu cô nương bốc thuốc ở Hằng An Đường sáng nay. Chu Nhất chạy vội ra mở cửa, quả nhiên đứng ngoài là thiếu nữ vận y phục màu xanh lục đang đeo hòm thuốc, bên cạnh là Từ lang trung trong bộ áo dài xanh quen thuộc.
Chu Nhất đon đả: “Mời hai vị vào trong.”
Dẫn hai người vào trong quán, mời họ ngồi nán lại bên bàn đá, nàng bước tới gõ cửa phòng Thanh Hư Tử. Tiếng nói yếu ớt của lão đạo sĩ vọng ra: “Là Thanh Lâm đến đấy hử, đạo hữu cứ bảo Thanh Lâm vào đây.”
Chu Nhất bèn mời Từ lang trung và thiếu nữ vào phòng, toan quay bước rời đi thì giọng Thanh Hư Tử lại cất lên: “Mời đạo hữu cũng vào luôn cho tiện.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
