Chu Nhất cũng cầm một chiếc bánh hấp lên cắn thử. Khác với loại màn thầu nàng hay mua ở trấn nhỏ dưới chân núi, chiếc bánh hấp này có kết cấu đặc chắc hơn, vị ngọt cũng chẳng bằng.
Tuy nhiên, hương vị lại không tồi, vị đại nương kia hẳn là đã nhào bột rất kỹ, phần ruột bánh không hề lổn nhổn từng cục như mẻ bánh sư phụ nàng từng làm. Đúng như lời sư phụ nàng vẫn hay tự trào: “Màn thầu ta làm mà ném ra đường, khéo còn đập chết cả chó”.
Chu Nhất vốn chẳng hề kén ăn, nàng nể tình vét sạch sành sanh mẻ màn thầu sư phụ làm, có điều phải ăn ròng rã suốt mấy ngày liền. Từ dạo đó, sư phụ nàng cũng tịt luôn cái ý định nặn bánh bao, màn thầu, Chu Nhất nhờ thế cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nuốt trọn miếng bánh hấp, vị ngọt thanh đạm còn vương vất nơi đầu lưỡi. Chu Nhất gắp một lát củ cải bỏ vào miệng, món canh củ cải nấu suông vô cùng mộc mạc, chẳng mỡ màng, chỉ nêm chút muối, nhưng vừa cắn xuống, vị ngọt thanh của củ cải đã ứa ra tràn ngập khoang miệng, củ cải lại mềm tan, ăn rất đưa miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
