Chu Nhất gật gù: “Đa tạ Nguyên Đán tiểu đạo hữu đã giải đáp.”
Thì ra cải thìa ở đây gọi là cải trắng.
Nhưng nàng chẳng hái cải thìa, bởi khóm rau này đã bị sâu gặm nham nhở, lỗ rỗ chi chít, lá lại còn ngả vàng úa tàn.
Dẫu biết rau bị sâu ăn thì chẳng có độc, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy sờ sợ, nhất là khi thấy mớ rau bị sâu ăn đến tả tơi thế này.
Chu Nhất bước sang một luống khác, lại chỉ tay hỏi: “Nguyên Đán tiểu đạo hữu, vậy còn đây là rau gì?”
Nguyên Đán càng kinh ngạc hơn, đôi mắt mở to hết cỡ, tựa hồ đang muốn nói: “Đến cái rau này mà ngươi cũng không biết ư?”. Nhưng thằng bé chỉ thốt lên: “Đây là hồ hành.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)