Lưu Đại rỉ tai nàng bảo trong lòng cứ bồn chồn không yên, nếu không sợ người xung quanh dòm ngó sinh nghi, hắn thà vứt quách đống da thú lại mà chuồn thẳng về nhà cho rồi.
Hiện tại chỉ còn xót lại đôi ba tấm da, hắn mượn cớ để lại nhà xài, rồi vội vàng cõng gùi lên lưng, bái biệt Chu Nhất, lôi tuột Lưu Nhị tất tả cuốc bộ về quê nhà.
Chu Nhất đành phải ngồi ăn hoành thánh một mình. Húp trọn bát hoành thánh nóng hổi, cơn thèm thuồng cuối cùng cũng được vỗ yên.
Thanh toán xong năm văn tiền, nàng cẩn thận cất những đồng xu thối lại, rảo bước đến trước sạp bán màn thầu. Dẫu sao đi nữa, trữ sẵn chút đồ ăn mang theo bên người vẫn luôn là thượng sách.
Người bán màn thầu là một nam tử trẻ tuổi. Chu Nhất hỏi: “Màn thầu bán thế nào vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
