Khóe mắt Chu Nhất lia qua gốc cây phía sau hai đứa trẻ, một cái móng vuốt lông lá đen thui đang lấp ló thò ra. Nàng hắng giọng khẽ một tiếng, cái móng vuốt lông lá ấy lập tức rụt biến vào trong.
Thiếu niên trước mặt vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Lục thúc kể nghe rợn tóc gáy lắm, con quỷ thúc ấy gặp đêm đó mắt đỏ ngầu, móng tay đen kịt, tóc tai rũ rượi, vừa thấy thúc ấy là nhào tới vồ. Thúc ấy kể, thúc sợ quá quay gót bỏ chạy, cắm cổ chạy một mạch xuống chân núi, may mà con quỷ đó không đuổi kịp.”
“Hôm sau, thúc ấy rêu rao chuyện này khắp đầu thôn ngõ xóm, dặn dò mọi người trong thôn tuyệt đối không được bén mảng tới đây nữa.”
Chu Nhất nhìn hai thiếu niên: “Thế mà hai ngươi vẫn dám đến à?”
Hai thiếu niên lộ vẻ ngượng ngùng, Trụ Tử ấp úng phân bua: “Thì bọn ta tò mò quá thôi mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
