Giản Hề lẩm bẩm: “Anh trai em tuyệt nhất còn gì nữa.”
Hoắc Thừa Hi cũng chẳng buồn đôi co với cô. Bởi vì trong mắt cô nhóc này, tên Hạ Khanh Trần kia lúc nào cũng tuyệt nhất.
Không so sánh được không so sánh được.
Từ đại học B đến sân bay rất xa, chạy xe gần hai giờ mới đến nơi.
Hai người tìm đến trạm chuyển phát nhanh để lấy pháp khí của Giản Hề, sau đó định quay về. Đúng lúc này, một nhóm tiếp viên hàng không kéo vali hành lý của mình tiến về phía họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)