Phải biết rằng, cách đây không lâu Đào Đề từng công khai đòi Hạ Triết ôm mình trong chương trình, mấu chốt là lúc đó hai người còn chẳng cùng một đội.
Kết quả dĩ nhiên là bị từ chối thẳng thừng, cũng vì chuyện này mà Đào Đề bị cư dân mạng chỉ trích một trận tơi bời.
Anh thầm nghĩ chắc cô phải biết đường mà tém lại rồi chứ, thế nhưng tình cảnh hiện tại lại là thế này, chẳng lẽ cô vẫn chưa bị chửi cho tỉnh ngộ ra sao?
Đào Đề ngoan ngoãn gật đầu, không thì sao nữa...
Thấy đối phương không đưa ra yêu sách gì quá qu đáng, Hạ Triết liền thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu sao bây giờ hai người cũng đang chung một đội, nếu Đào Đề đã chủ động đề nghị tương tác thì anh thật sự không tiện từ chối phũ phàng.
Giải quyết xong vấn đề, Hạ Triết giơ tay cầm lấy chai đồ uống rồi không chút do dự đưa sang cho Đào Đề.
Nhưng đưa ra chưa được một giây, anh lại sực nhớ ra bản thân hình như chưa vặn nắp hộ cô.
Phải biết rằng trong chương trình này, Đào Đề luôn nổi tiếng là tiểu thư trói gà không chặt, đến cái nắp chai nước cũng vặn không nổi.
Vì không muốn mở lời nói nhiều, lại lười chờ Đào Đề cất lời nhờ vả, anh liền định rụt tay lại để vặn hộ cô, nào ngờ vừa quay đầu sang đã thấy Đào Đề đã tự tay vặn mở nắp từ lúc nào, thậm chí còn hớp luôn một ngụm to.
Bởi vì khóe môi dính một chút bọt sữa trắng, Đào Đề vô thức vươn chiếc đầu lưỡi hồng hào khẽ liếm một cái, hành động nhỏ nhặt ấy trông lại vô cùng quyến rũ.
Lúc này cô mới giật mình nhận ra Hạ Triết vẫn đang chìa tay ra.
Đào Đề tưởng đâu Hạ Triết cũng muốn uống.
Dù bản thân vẫn còn thòm thèm chưa đã cơn khát, nhưng ngẫm lại đây dẫu sao cũng là đồ uống đặt bên phía anh, thế là cô chẳng ngần ngại đắn đo quá lâu, lập tức đưa cái chai trở về: "Cho anh uống nè..."
Hạ Triết nhìn thấy sự tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt cô: "..."
Thực tình Hạ Triết nào có thèm khát gì món này...
Cho dù có khát khô cổ đi chăng nữa, anh cũng đời nào đi tranh giành đồ uống với người khác.
Hạ Triết: "Tôi không khát đâu, cô cứ uống đi."
Thấy vậy, Đào Đề liền rụt tay lại.
Sau khi xác định chắc nịch là Hạ Triết không thèm uống thật, cô liền chẳng khách khí chừa đường lui nữa, ngửa cổ uống ừng ực.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ chai sữa lắc đã cạn sạch đáy.
Vì tốc độ nuốt quá nhanh, Đào Đề không kịp kìm hãm nên vô tình phát ra một tiếng nấc cụt vị sữa nhè nhẹ.
"Ợ ~"
Hạ Triết bị âm thanh bất ngờ này làm cho phì cười, anh không nhịn được quay sang nhìn cô, để rồi phát hiện chai nước trên tay cô đã trống không từ lúc nào.
Uống nhanh thế làm gì cơ chứ, có ai thèm tranh với cô đâu cơ chứ.
Cùng lúc đó, Đào Đề cũng nhận ra mình vừa phát ra âm thanh kém duyên, sực nhớ đây là đang ghi hình chương trình thực tế nên mặt cô đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.
Cô lấm lét nhìn xung quanh, phát hiện không có máy quay nào chĩa sát mặt mình mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Nghệ sĩ ở cái thế giới này lúc nào cũng phải giữ gìn hình tượng bản thân từng chút một, việc được phép làm thì làm, việc không được phép thì tuyệt đối không được bén mảng tới.
Đào Đề trong nguyên tác chính vì quá coi nhẹ nguyên tắc này nên mới bị chuốc danh tiếng đen đủi.
Tuy bản thân Đào Đề vốn chẳng màng đến ánh mắt đánh giá của người ngoài, nhưng đã nhận làm công việc này thì ít nhiều cũng phải có trách nhiệm tối thiểu.
Giống như cái tiếng nấc cụt ban nãy quả thực vô cùng mất điểm, cô tự nhủ sau này nhất định phải chú ý kiềm chế lại mới được (:з” ∠).
Tầm mắt Hạ Triết lướt qua cái vỏ chai trống không, vô tình bắt gặp khoảnh khắc Đào Đề vô thức liếm đôi môi mình để dọn sạch vệt sữa còn vương lại.
Đôi môi đỏ mọng phớt ánh nước trông vô cùng quyến rũ, khiến cổ họng anh bất giác khô khốc.
Hạ Triết chợt nhận ra bản thân vậy mà lại bị "nhìn đến mức khát nước", anh vội vã dời ánh mắt đi chỗ khác, chuyển thẳng lên đôi mắt của Đào Đề.
Đây cũng là lần đầu tiên anh dám nhìn thẳng vào khuôn mặt cô lâu đến thế.
Và rồi, Hạ Triết phát hiện Đào Đề hình như đang lén lút dò tìm thứ gì đó, mặt mũi thì đỏ lựng lên cứ như đang cực kỳ ngượng ngùng, rồi sau đó lại như trút được gánh nặng khi không tìm thấy thứ mình muốn.
Có khoảnh khắc, Hạ Triết hoài nghi liệu mình có đang hoa mắt ảo giác hay không, nếu không thì sao anh lại thấy cô lúc này trông đáng yêu đến thế?
Rõ ràng trong ký ức của anh, Đào Đề là một kẻ điêu ngoa ngang ngược, nói năng chẳng bao giờ chịu nghe ai giảng đạo lý cơ mà.
Ngay sau đó, Hạ Triết lại liên tưởng đến tiếng nấc cụt mang theo vị sữa ngọt ngào ban nãy, trong đầu bỗng nảy sinh một suy đoán buồn cười: Đào Đề cô nàng này chẳng lẽ đang tìm kiếm camera ẩn giấu đấy chứ?
Cô ta không lẽ đến bây giờ vẫn tưởng camera trên xe được gắn ở hai bên sườn thay vì ở phía trước chắc?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)