Trở về ký túc xá, Yến Tuyết Sơn cấp tốc liên lạc cho Arthur: [Tôi có việc muốn nói với cậu! Tan ca về nhanh nhé!]
Gửi đi hoàn tất, anh ngồi đợi hồi âm. Nhưng Arthur thân là Thượng tướng, công việc vô cùng bận rộn, Yến Tuyết Sơn phải đợi mất một giờ đồng hồ. Trong khoảng thời gian này, anh tưởng tượng bản thân vẫn còn đang ngồi trong khoang điều khiển của chiếc cơ giáp thú hình. Vô số chỉ lệnh cơ bản trong đầu như được chắp thêm đôi cánh, vây quanh anh bay lượn. Anh nhìn quanh trái phải, gỡ lấy vài cái rồi đem chúng ghép lại với nhau để tạo thành những chỉ lệnh mới.
Những suy nghĩ tươi mới, khác biệt ấy cứ thế tuôn trào từ đầu ngón tay anh. Yến Tuyết Sơn không ngừng gõ bàn phím quang học, như đang chơi đàn piano dệt nên một khúc nhạc, viết lên trên quang não hết chuỗi mã chỉ lệnh này đến chuỗi mã chỉ lệnh khác. Anh hoàn toàn đắm chìm trong đó cho đến khi bị cuộc gọi thông tin cắt ngang.
Là Arthur gọi đến.
Bộ não vốn đang nóng lên vì tập trung cao độ của Yến Tuyết Sơn lúc này mới bắt đầu hạ nhiệt, tạm thời có thể suy nghĩ đến những việc khác, ví dụ như... nghe cuộc gọi.
Không giống với hình thức "quẹt thẻ điểm danh" lười biếng như mọi khi, lần này Yến Tuyết Sơn có thể gọi là nhiệt tình. Vừa kết nối màn hình, anh lập tức nói: "Hôm nay tôi đã điều khiển cơ giáp thú hình! Rất thú vị!"
Arthur đang ngồi trong văn phòng Thượng tướng, nghe vậy thì khẽ nhướng mày, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, ánh mắt trong phút chốc dịu dàng như đang ngâm mật, hắn không hề tỏ ra kinh ngạc hay bất ngờ. Hắn biết mà, từ trước đến nay, chỉ khi liên quan đến cơ giáp thì Yến Tuyết Sơn mới tích cực chủ động tìm hắn thảo luận như vậy.
Nếu không thì sao? Chẳng lẽ là muốn hôn hắn sao?
Arthur hiểu rõ và bao dung nhìn Yến Tuyết Sơn. Giờ khắc này, vai trò của hai người dường như hoán đổi, Yến Tuyết Sơn trở thành đứa trẻ, còn hắn là người lớn, kiên nhẫn và tỉ mỉ lắng nghe đối phương kể chuyện cơ giáp.
Người kiệm lời như vàng như Yến Tuyết Sơn, chỉ khi nói về lĩnh vực mà mình thấy hứng thú mới trở nên lưu loát, luôn mồm liến thoắng. Mặc dù vẻ ngoài của anh vẫn rất lạnh nhạt, giọng điệu cũng không có quá nhiều thăng trầm, ngược lại giống như một con robot đang đọc chương trình hơn.
Yến Tuyết Sơn không phải là một người thầy giỏi. Người khác thì giảng giải dễ hiểu, còn anh thì càng giảng càng phức tạp, vừa dài dòng lại buồn tẻ. Vậy mà anh chỉ gặp được mỗi Arthur là người biết lắng nghe đến say sưa như thế. Arthur đều hiểu hết, thậm chí còn có thể hợp thời hỏi một hai câu, giống như đang chỉ điểm, gợi mở cho anh vài cảm hứng mới.
Yến Tuyết Sơn nói: "Tôi muốn mua một chiếc để ở nông trường. Lần tới nghỉ phép hẹn hò, chúng ta cùng đi lái cơ giáp nhé, được không?"
Arthur thầm cảm thán trong lòng: Làm gì có người bình thường nào đi hẹn hò với người yêu lại bảo cùng nhau đi lái cơ giáp chứ! Chỉ có Yến Tuyết Sơn thôi!
Đáng ghét! Mà hắn cũng chẳng bình thường chút nào! Hắn vậy mà không hề tức giận, ngược lại còn thấy đáng yêu chết đi được!
Arthur hào phóng đáp: "Chuyện đó phải đợi vài ngày nữa. Hay là để tôi bảo người mua ngay vài mẫu cơ giáp thú hình, ngày mai gửi tới cho thầy. Thầy xem phía sau biệt thự của mình có một bãi đất trống đấy, thầy có thể lái cơ giáp ở đó. Đợi khi nào em qua, em sẽ cùng thầy lái, được không?"
Yến Tuyết Sơn gần đây đã vô thức chấp nhận sự chăm sóc của Arthur dành cho mình trên mọi phương diện. Làm gì anh cũng không cần bận tâm, để anh tự đi mua không chừng phải xoay xở mất mấy ngày, còn tìm Arthur thì chỉ cần một câu là đâu vào đấy. Thế là anh gật đầu: "Được thôi."
Anh bắt đầu mong chờ ngày mai có cơ giáp mới để lái. Trong lúc đó, anh còn thầm xin lỗi Artemis trong lòng: Xin lỗi nhé, Artemis, tôi thích nhất vẫn mãi là cô. Tôi đối với bọn chúng chỉ là chơi đùa mà thôi.
Arthur lại nói tiếp: "Đúng rồi, thân ái, có chuyện này tôi muốn nói với thầy."
Yến Tuyết Sơn hỏi: "Chuyện gì?"
Arthur bình thản ném ra một quả bom: "Bởi vì căn cứ vũ trang phân bộ tại hành tinh Chức Nữ đã xây xong, Tổng thống muốn đến thị sát, ăn mừng tân binh hoàn thành, cổ vũ sĩ khí. Ông ấy nói đến lúc đó muốn gặp thầy một lần.”
Cùng lúc đó, sự cố xảy ra trong tiết học thực hành cơ giáp nông nghiệp hôm nay cũng nhanh chóng truyền đi giữa các sinh viên của Đại học Tổng hợp Chức Nữ. Chỉ là kể lại thôi, vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, không có ảnh chụp, càng không có video ghi hình.
Đa số mọi người nghe xong đều cười nhạt, cảm thấy không phải thật. Đùa nhau à? Cơ giáp nông nghiệp sao có thể làm ra thao tác như thế? Trường này không ít người vốn xuất thân từ nông dân, lớn lên cùng cơ giáp nông nghiệp trong nhà, quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa. Nhưng đám bạn cùng lớp với Yến Tuyết Sơn ai nấy đều kể chuyện như thật, nghe có vẻ cực kỳ tà môn.
Rất nhanh sau đó, sinh viên hệ cơ giáp cũng nghe được tin tức này. Bọn họ lại càng không tin.
Tống Siêu thì bắt đầu trầm tư: Không, nhỡ đâu là thật thì sao? Bản thân mình có làm được không?
Thế thì, người sĩ sư có thể có kỹ xảo lái như vậy, ít nhất phải là sĩ sư cấp A. Thế mà còn nói dối là chỉ là ngoài ý muốn? Hắn trà trộn vào trường học tuyệt đối là bụng dạ khó lường. Nhất định là muốn nhân cơ hội ám sát Thượng tướng Arthur rồi. Không được... mình nhất định phải tìm cơ hội tử tế thăm dò cái tên Yến Tuyết Sơn đó.
Hai đương sự được cứu lúc này lại giữ kín như bưng. Các cô vô thức cảm thấy chuyện này không nên lan truyền rộng rãi. Có lẽ vì các cô là hai người bạn học giao tiếp sâu nhất với Yến Tuyết Sơn, đại khái biết rõ tính cách kín tiếng của anh, nên cũng là xuất phát từ lòng biết ơn, đương nhiên sẽ không đi kể lể lung tung.
Nhưng mà, Polly thực sự không kìm nén được tâm tình kích động. Cô cùng Nana đi mua lễ vật, sau khi bàn bạc xong ngày mai sẽ trịnh trọng cảm ơn Yến Tuyết Sơn thế nào thì nằm xuống chuẩn bị ngủ.
Không ngủ được.
Cô nằm lăn lộn hơn hai tiếng, hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào, thế là vùng dậy khỏi giường, mở quang não ra.
Nhóm nhỏ Phân bộ hành tinh Chức Nữ - Hội hậu viện Ngân Hà của Tử thần xanh lam.
Thời gian ở mỗi hành tinh khác nhau, số người online rất ít. Trong thời gian "Tử thần xanh lam" còn tại ngũ, nhóm này luôn rất náo nhiệt, cứ cách vài ngày là có thể thảo luận về chiến báo mới của anh. Nhưng kể từ khi chiến tranh kết thúc, "Tử thần xanh lam" mai danh ẩn tích, chẳng còn gì để nói, dần dần cũng nhạt đi. Gần đây lại càng chẳng có mấy ai lên tiếng.
[ Polly ]: Tôi nghi ngờ Tử thần xanh lam chắc chắn vẫn chưa chết, có khả năng là anh ấy đã giải ngũ rồi.
[ Polly ]: Tớ gần đây gặp phải một bạn học nam, anh ấy thực sự rất giống "Tử thần xanh lam". Tớ càng ngẫm nghĩ càng thấy cậu ấy chính là người đó.
[ Bạn cùng nhóm 1 ]: Gần đây tinh thần của cậu bị áp lực quá lớn à?
[ Bạn cùng nhóm 2 ]: Polly nhỏ, cậu thầm mến người ta rồi đúng không?
[ Bạn cùng nhóm 2 ]: Hahahahaha! Cơ giáp nông nghiệp!!!
[ Bạn cùng nhóm 3 ]: Polly nhỏ, "Tử thần xanh lam" sao có thể đi lái cơ giáp nông nghiệp được chứ? Điều đó quá không phù hợp với hình tượng của anh ấy rồi. Cậu đừng kể tiếp nữa đi.
[ Bạn cùng nhóm 4 ]: Tuy bạn học của cậu chắc chắn không phải "Tử thần xanh lam", nhưng nếu đúng như lời cậu nói thì phỏng chừng cũng có chút bản lĩnh đấy.
Polly bị mọi người cười nhạo đến đỏ bừng cả mặt. Trong lòng cô bắt đầu dao động, cô cũng thấy mình thật ngu xuẩn. Đúng vậy, "Tử thần xanh lam" trước sau từng đổi ba chiếc cơ giáp, khởi điểm đã là cơ giáp cấp A, sau khi thăng cấp lên cơ giáp cấp S – Artemis, chưa từng nghe nói anh có lái qua cơ giáp phổ thông bao giờ. Ngay cả cơ giáp phổ thông còn không xứng với anh, huống chi là loại cơ giáp nông nghiệp dính đầy bùn đất kia.
Giống như cô, một đứa trẻ xuất thân từ nông dân, có lẽ là do quá thiếu kinh nghiệm sống nên mới có những ý nghĩ viển vông như vậy. Cô vậy mà lại nghi ngờ bạn học của mình là "Tử thần xanh lam", thật đúng là điên rồi. Polly lập tức ủ rũ hẳn xuống.
[ Bạn cùng nhóm 2 ]: Soái ca à?
Polly nhìn thấy tin nhắn, uể oải trả lời.
[ Polly ]: Đẹp trai, đại soái ca, đại soái ca kiểu "núi băng".
Trong nháy mắt, một đám người liền xuất hiện, tuôn ra một hơi hai, ba mươi tin nhắn đối thoại.
[ Bạn cùng nhóm 2 ]: Có ảnh không? Mau, cho tớ xem với.
[ Bạn cùng nhóm 3 ]: Soái ca? Ở đâu có soái ca?
[ Bạn cùng nhóm 4 ]: Cậu ấy chắc chắn không phải, nhưng tớ muốn xem soái ca!
[ Bạn cùng nhóm 5 ]: Có đẹp trai bằng minh tinh XX đang hot bây giờ không?
Polly bây giờ rất chán nản, không muốn trả lời họ.
[ Polly ]: Không có ảnh. Cậu ấy không thích người khác chụp ảnh mình.
[ Polly ]: Mọi người không cảm thấy điểm này của cậu ấy cũng rất giống "Tử thần xanh lam" sao? Rất kín tiếng, không thích bị chụp ảnh.
[ Bạn cùng nhóm 2 ]: Tán thôi, tán thôi, không có ảnh thì cậu nói làm gì nữa.
[ Bạn cùng nhóm 3 ]: Chính thế, cứ tưởng có soái ca để xem, làm tớ phải ngồi bật dậy khỏi giường rồi đây này.
[ Bạn cùng nhóm 1 ]: Polly nhỏ, đừng ngốc nữa. Dù cho "Tử thần xanh lam" có giải ngũ rồi, cũng không thể chạy đến chỗ cậu để học đại học nông nghiệp được đâu.
[ Bạn cùng nhóm 1 ]: Tuy nhiên tớ nghĩ kỹ lại, phỏng đoán của cậu cũng không tồi, khá thú vị đấy. Sĩ sư bắn tỉa số một của Liên bang "cởi giáp quy điền", chẳng phải giống như thơ cổ viết sao: "Định sách công thành thân lùi dũng, từ vinh sủng, quân ân gần cho phép quy điền lũng."
[ Bạn cùng nhóm 1 ]: Hơn nữa cậu nghĩ kỹ xem, một sĩ sư bắn tỉa như "Tử thần xanh lam", anh ấy chính là vũ khí siêu cấp hình người của Liên bang, một người có thể chống đỡ cả một quân đoàn. Tổng thống, thậm chí cả quốc gia, sao có thể tùy tiện để anh giải ngũ?
Nghe cũng rất có lý. Polly bị đả kích không nhẹ. Phía sau, mọi người phân tích về hướng đi có thể có của "Tử thần xanh lam", cô cũng chẳng còn tâm trí mà đọc nữa, chỉ riêng việc buồn bực đã đủ mệt rồi.
Buồn bực cả đêm không ngủ được. Mở mắt nhìn trời dần sáng, Polly dứt khoát đứng dậy, muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Giờ này còn quá sớm, trên đường không có bóng người. Vừa xuống lầu, cô nhìn thấy một chiếc tàu vận tải bay vút qua bầu trời, hạ cánh xuống một hướng nào đó phía sau núi trường học. Polly tò mò, nghĩ: Chờ đã, Yến Tuyết Sơn hình như ở phía hướng đó.
Cô biết Yến Tuyết Sơn không ở khu ký túc xá tập thể nam sinh, mà ở riêng tại một khu nhà ở phía sau núi. Mọi người đều rất ngạc nhiên tại sao anh lại được hưởng đãi ngộ đặc biệt như vậy, còn nghe nói tiết học cơ giáp nào anh cũng có thể tùy tiện vào dự thính. Cô như bị một sợi tơ vô hình dẫn dắt, hướng về phía đó mà đi. Suốt dọc đường không gặp lấy một ai, càng đi càng vắng vẻ, tiến vào giữa rừng rậm.
Trời tối om, bầu không khí âm u, đường phía trước lạ lẫm. Đi được một lúc, cô cảm thấy đây chính là con đường mình vừa đi qua, dường như đã lạc đường rồi. Mọi thứ như đang ám thị cô hãy mau quay đầu rời đi. Đúng lúc đang thấy hối hận thì cô nhìn thấy phía trước thấp thoáng một ánh sáng, chắc là từ động cơ cơ giáp. Cô liền men theo ánh sáng đó mà tiếp cận.
Cho đến khi nhìn thấy phía trước có một bãi đất trống, đỗ ở đó là bảy chiếc cơ giáp nông nghiệp thú hình, đủ loại hình thái, tất cả đều mới tinh. Tuy cơ giáp nông nghiệp không đắt, nhưng số lượng bày đầy trên mặt đất này e là cũng phải đáng giá đến năm triệu tinh tệ! Polly kinh ngạc, những thứ này ở đâu ra vậy?
Một người đàn ông quay lưng về phía cô, đứng cạnh bãi đất trống. Anh ta có mái tóc màu vàng óng, vóc dáng nhìn qua quá đỗi quen thuộc. Thật sự quá giống Thượng tướng Arthur. Lúc này, cô nhìn thấy một chiếc cơ giáp nông nghiệp hình báo động đậy, giống hệt như trong tiết học hôm nay, linh hoạt tự nhiên như có linh hồn vậy. Sau đó, nó dừng lại, Yến Tuyết Sơn từ trong khoang điều khiển nhảy xuống.
Người đàn ông tóc vàng nói: "Sư phụ, thích không?"
Yến Tuyết Sơn đáp: "Thích."
Chỉ riêng bóng lưng của người đàn ông tóc vàng đã khiến người khác cảm nhận được niềm vui sướng không thể kìm nén và sự dịu dàng tràn đầy. Hắn hơi nghiêng người rồi quay lại. Polly nhìn thấy gương mặt nghiêng của hắn, vội bịt miệng lại, suýt nữa đã thốt lên tiếng kinh hô. Đây không phải Thượng tướng Arthur thì là ai? Người thật! Chính là ngài ấy!
Arthur mỉm cười cúi người xuống sát bên mặt người yêu, hoàn toàn không còn vẻ nghiêm túc chỉn chu như trên tivi, khóe mắt đuôi lông mày đều là tình ý lưu luyến: "Em xử lý công việc thỏa đáng chứ? Thầy có thể ban thưởng cho em một nụ hôn được không?"
Yến Tuyết Sơn tuy không mấy nhiệt tình, nhưng lại sảng khoái đáp ứng. Nhìn bóng dáng hai người chồng lên nhau, cô gái nhỏ đang trốn bên cạnh nhìn lén đã không thể thở nổi, trong đầu cô giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn. Lượng thông tin quá lớn, bộ não nhỏ bé của cô không thể xử lý nổi, gương mặt đỏ bừng.
Cả Liên bang đều biết sư phụ của Thượng tướng Arthur là ai!
— Chính là "Tử thần xanh lam"! Sĩ sư điều khiển cơ giáp Artemis!
Đúng lúc này, Yến Tuyết Sơn quay lưng về phía cô. Mà sau khi ôm Yến Tuyết Sơn hôn một lần, lúc Arthur đứng dậy, ánh mắt hắn chợt chuyển động, tinh chuẩn nhìn thẳng về phía cô đang ẩn thân. Ánh mắt hắn lạnh băng, như thể đã sớm phát hiện ra cô ở đó rồi. Chỉ là cảm thấy cô không quan trọng, chẳng bằng tranh thủ trộm hương một nụ hôn, giải quyết xong việc quan trọng này rồi mới đến bắt cô sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

