Yến Tuyết Sơn cảm thấy tim mình hẫng mất hai nhịp, rồi mới khôi phục lại nhịp đập bình thường.
Anh đáp: "Không có."
Sau đó, anh cúi đầu suy nghĩ một chút, như muốn đưa ra bằng chứng xác thực, rồi nghiêm túc nói: "Đầu óc tôi có bệnh, tôi không thể nào nảy sinh loại cảm xúc 'thẹn thùng' này được."
Arthur khựng lại một lát, rồi nhẹ bẫng đáp: "À."
Cách trả lời này rất giống với chiến thuật mà hắn giỏi nhất: trước hết là tấn công chớp nhoáng thẳng vào điểm yếu, một đòn rồi rút lui, sau đó chuyển hướng.
Như thể đã quên mất câu hỏi lúc nãy, Arthur hỏi: "Sư phụ, sao thầy lại qua đây xem em lên lớp vậy?"
Yến Tuyết Sơn đáp: "Tôi đến xem cơ giáp."
Arthur hỏi tiếp: "Cơ giáp huấn luyện thì có gì hay mà xem?"
Yến Tuyết Sơn nói: "Muốn xem thôi."
Yến Tuyết Sơn không còn giữ bước chân nhẹ nhàng nữa, anh hiên ngang bước xuống từng bậc thang rồi nói: "Nếu không còn chuyện gì khác, tôi phải về đây, còn phải làm bài tập. Cậu cũng mau chóng về căn cứ xử lý việc chính đi."
Anh không định lãng phí quá nhiều thời gian ở trường, nếu có thể, anh hy vọng chỉ trong một năm sẽ hoàn thành các môn học cơ bản về nông nghiệp để sớm ngày trở về, tự tay bắt đầu công việc đồng áng.
Yến Tuyết Sơn lướt ngang qua người Arthur.
Arthur không ngăn anh lại, chỉ khi anh sắp bước ra cửa, hắn bất chợt với vẻ "hảo tâm" hỏi: "Sư phụ, vừa vặn hôm nay chiếc Artemis được vận chuyển đến đây, thầy có muốn đi xem thử không? Nó chắc chắn đẹp hơn cơ giáp huấn luyện nhiều lắm."
Yến Tuyết Sơn: "……"
Ba giờ sau.
Yến Tuyết Sơn tới căn cứ quân sự vũ trụ Chức Nữ.
Một chiếc tàu chiến khổng lồ lặng lẽ nổi bồng bềnh trong không gian. Xung quanh, những cỗ máy công binh bay tới bay lui như đàn kiến đang xây tổ, thi công công trình ra bốn phương tám hướng.
Bước ra khỏi khoang bay, bàn chân giẫm lên sàn hợp kim bên trong căn cứ khiến Yến Tuyết Sơn có cảm giác như được trở về "vùng an toàn" của chính mình.
Làm ruộng ở trang trại, phơi nắng thì đúng là thoải mái thật, nhưng căn cứ quân sự lại mang đến cho anh một sự an tâm nhờ tràn ngập sức mạnh. Trong hệ thống quân đội này, anh là một cá nhân vô cùng cường đại.
Trong đội ngũ mới mà Arthur tự mình xây dựng, rất nhiều người là thuộc hạ cũ của anh, không ai là không nhận ra Yến Tuyết Sơn.
Tin tức Yến Tuyết Sơn trở về căn cứ lan nhanh như gió.
Cứ đi được hai bước, anh lại đụng phải một chiến hữu cũ, ai nấy đều đỏ hoe mắt, tranh nhau cúi chào anh đầy cung kính: "Chào Yến thiếu tá!"
Yến Tuyết Sơn không ngờ mình lại thu hút sự chú ý nhiều đến thế, anh nói: "Tôi chỉ về xem một chút thôi."
Xem Artemis.
Arthur đã nói với anh rằng Artemis đã được nâng cấp và cải tạo thêm một bước, vừa đẹp lại vừa lợi hại. Xét về lý trí, anh biết mình không nên đến, nhưng vừa nghe Arthur nói như vậy, anh cứ như bị trúng "mê hồn hương". Đến khi hoàn hồn lại thì anh đã ở trên phi thuyền cùng với Arthur rồi.
Chẳng lẽ giờ lại nhảy khỏi phi thuyền giữa đường sao?
Mọi người vây quanh anh cho đến khi vào tới khoang chứa cơ giáp.
Đi một chiếc thang máy nhỏ tốc hành, vừa bước ra khỏi cửa, không gian bỗng chốc trở nên thoáng đãng.
Trong không gian hình chữ nhật dài khoảng 200m, rộng 120m và sâu 50m này, một cỗ cơ giáp cao đến 28 mét đang đứng lặng lẽ ở chính giữa. Vì chưa được khởi động nên nàng trông hơi ảm đạm, như thể đang nhắm mắt chìm vào giấc ngủ yên bình.
Trên người “cô ấy” quấn đầy những đường ống kim loại để truyền năng lượng, tứ chi có ánh sáng chớp tắt lưu chuyển, giống như đang hít thở một cách êm dịu, kéo dài.
Một cỗ cơ giáp khi không xuất chiến cũng không thể hoàn toàn tắt máy, cần phải duy trì nguồn năng lượng để giữ nó ở trạng thái hôn mê, như vậy mới có thể sẵn sàng đưa vào sử dụng bất cứ lúc nào.
Xung quanh “cô ấy” dựng rất nhiều giá kim loại cao thấp, những kỹ thuật viên mặc áo blouse trắng đang tập trung thảo luận, tỉ mỉ tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ.
Đúng lúc đó, không biết họ đang điều chỉnh tính năng gì.
Phần mắt trên khuôn mặt của Artemis chợt sáng lên, “cô ấy” thậm chí còn hơi ngẩng đầu, giống như linh hồn của “cô ấy” đã nhận thức được người sĩ sư của mình đã đến.
Đây chính là Artemis – cỗ cơ giáp đã đồng hành cùng anh hơn sáu năm.
Nữ thần săn bắn của mặt trăng trong lòng anh.
Yến Tuyết Sơn không nói một lời, không có biểu hiện quá khích, chỉ tựa vào lan can, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào “cô ấy”.
Giống hệt như lần đầu tiên gặp “cô ấy”, ánh mắt không hề dời đi.
Anh vô thức thốt lên: "Thật đẹp mắt."
Những cỗ cơ giáp cấp S của Liên bang đều là sản phẩm kết tinh trí tuệ của vô số nhà khoa học và thiết kế, mỗi cỗ đều có vẻ đẹp riêng.
Nhưng đại đa số các sĩ sư đều cảm thấy cơ giáp của mình mới là đẹp nhất, và Yến Tuyết Sơn cũng cho là như vậy.
Anh không cố ý nói cho Arthur nghe, chỉ là sau bao ngày xa cách mới gặp lại Artemis, anh đang tự nhủ với lòng mình.
Anh loáng thoáng nghe thấy Arthur bên cạnh đang chua chát lẩm bẩm: "Chướng ngại tâm lý cái gì chứ, rõ ràng là thích Artemis đến thế. Nếu thầy mà thích em được một nửa như thế thôi, em chết cũng không tiếc."
Yến Tuyết Sơn vẫn dán mắt vào cỗ cơ giáp, hơi nghiêng đầu hỏi: "Cậu vừa nói gì?"
Arthur khàn giọng đáp: "Không có gì ạ."
Hắn đâu dám đi tranh sủng với cơ giáp.
Chẳng khác nào tự lấy trứng chọi đá.
Nhìn lại dáng vẻ của Yến Tuyết Sơn, mặc dù trông vẫn ngẩn ngơ như thế, nhưng có thể cảm nhận được anh đang rất vui.
Vẻ mặt mừng rỡ của Yến Tuyết Sơn khi nhìn thấy cơ giáp khiến khuôn mặt anh trông trẻ trung và sáng bừng lên vài phần, cứ như một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi mình yêu thích trong tủ kính vậy – muốn có nhưng không dám đòi, chỉ cần đến nhìn ngắm thôi cũng đã vui sướng đến mức "sủi bọt" hạnh phúc rồi.
Thật sự là đơn thuần và đáng yêu vô cùng.
Arthur tiến đến bên cạnh anh, cúi người xuống, dùng giọng điệu dẫn dụ nhẹ nhàng hỏi: "Thầy muốn lái thử một chút không? Được mà."
Yến Tuyết Sơn lại như bị ai giội một gáo nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại. Anh quay đầu, hàng lông mày nhíu chặt, cứng nhắc nói: "Thượng tướng, cậu đang lạm quyền sao? Tôi không phải quân nhân tại ngũ, tôi không thể tùy tiện điều khiển cơ giáp cấp S của quốc gia."
Arthur tiến lùi nhịp nhàng, lập tức tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra: "À, vừa rồi em chìm đắm trong hoài niệm quá, không cẩn thận quên mất thầy đã giải ngũ rồi."
Đúng là nói dối không chớp mắt. Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ.
Đúng lúc này, một vị nghiên cứu viên lớn tuổi với mái tóc hoa râm nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước ngẩng đầu lên. Trông thấy Yến Tuyết Sơn, ông sững sờ một chút rồi vô cùng kinh hỉ nói: "Yến thiếu tá? Đây chẳng phải là Yến thiếu tá sao!"
Cuộc thảo luận bị gián đoạn, tất cả nghiên cứu viên đồng loạt quay đầu nhìn anh.
Nhìn vị lão nhân đang chạy về phía mình một cách đầy hào hứng, Yến Tuyết Sơn vội vàng chào hỏi: "Chào Tiến sĩ Brandon."
Vị lão nhân được mọi người kính trọng gọi là "Tiến sĩ Brandon" này trông bề ngoài chỉ tầm bốn năm mươi tuổi, nhưng thực ra đã ngoài bảy mươi. Ông là một nhà thiết kế cơ giáp, và Artemis chính là một trong những kiệt tác của ông, đứa con gái nhỏ mà ông vô cùng yêu quý.
Tiến sĩ Brandon vừa đến nơi đã nhiệt tình nắm lấy tay anh, như thể sợ anh chạy mất. Phải biết rằng chỉ vài phút trước ông vẫn còn bộ dạng đưa đám, nhưng bây giờ thì có thể nói là mừng khôn xiết: "Cậu cuối cùng cũng về rồi! Không có cậu làm người điều khiển, công việc kiểm tra của chúng tôi chẳng thể triển khai nổi. Mấy gã mèo chó không biết từ đâu tới kia căn bản không thể phát huy được giới hạn xạ kích của Artemis!"
"Đến đúng lúc lắm!"
Nói rồi, ông định kéo Yến Tuyết Sơn đi.
Không phải Yến Tuyết Sơn không có sức để cưỡng lại ông, mà vì anh cảm thấy mình không nên làm tổn thương người già, nên anh lẳng lặng nói: "Tôi đã giải ngũ rồi, Tiến sĩ."
Tiến sĩ Brandon chớp mắt cũng không thèm chớp, linh hoạt đối đáp: "Không sao, cậu cứ ký bổ sung vào đơn xin lái thử là được, không vi phạm quy định gì đâu."
Vậy mà cũng được à? Yến Tuyết Sơn im lặng không đáp, lẳng lặng đi theo vị tiến sĩ, bước chân bỗng chốc nhẹ nhõm hơn hẳn.
Anh chợt nhớ ra một chuyện: "Không có phục trang cơ giáp à?"
Tiến sĩ Brandon nói: "Hình như trước đó bị Thượng tướng Arthur lấy đi rồi, cũng không sao, cứ mặc tạm bộ dùng tạm thời này trước đi."
Arthur chờ ở ngoài phòng thay đồ. Một lúc sau, hắn nghe thấy tiếng Yến Tuyết Sơn gọi: "Arthur, vào đây một chút."
Vừa bước vào, hắn nhìn thấy Yến Tuyết Sơn đang đứng quay lưng lại phía mình. Trên chiếc ghế dài bên cạnh đặt tất cả quần áo của anh, bao gồm cả đồ lót, được gấp xếp vô cùng chỉnh tề.
Arthur hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh Yến Tuyết Sơn cởi hết quần áo, gấp gọn rồi trần trụi mặc vào bộ phục trang cơ giáp – cảnh tượng mà hắn từng tận mắt chứng kiến.
Bộ này tuy không tốt bằng phục trang chính thức, nhưng dùng để tập luyện thường ngày thì vẫn tạm ổn.
Màu đen tuyền, nhưng không phải kiểu đen mực, nhìn kỹ lại thấy có những tia sáng li ti phản chiếu. Vẫn là kiểu áo liền quần, một size cho tất cả nên không quá vừa vặn, khóa kéo không nằm ở trước ngực mà lại ở phía sau lưng.
Tứ chi của anh đã được lớp vải ôm sát, chỉ duy nhất phần lưng vì khóa kéo không kéo lên được mà để hở ra.
Yết hầu Arthur chuyển động lên xuống, cơn khô nóng lập tức tràn vào cổ họng hắn.
Mông anh tròn trịa vểnh cao, tại nơi đường eo lại lõm vào một đường cong, khóa kéo đang kẹt đúng chỗ đó, để lộ ra khoảng hở.
Đặc biệt là trên mảnh da thịt trắng nõn mịn màng kia còn vương lại những vệt đỏ lốm đốm, tất cả đều là dấu vết hắn để lại vào tối qua. Yến Tuyết Sơn chắc hẳn tự mình không phát hiện ra, mới vô tư không chút phòng bị mà phơi bày trước mặt hắn như vậy.
Thấy Arthur đứng im không nhúc nhích, Yến Tuyết Sơn quay đầu lại, bất mãn liếc hắn một cái: "Cậu ngẩn người ra đó làm gì?"
Lúc này Arthur mới bước tới, gian nan kéo giúp anh khóa kéo lên.
Yến Tuyết Sơn cúi đầu.
Cổ gáy anh rủ xuống tạo thành một độ cong nhu thuận, để lộ mái tóc ngắn mềm mại.
Arthur nhớ rõ mỗi khi hắn mút hôn nơi đó, Yến Tuyết Sơn sẽ không tự chủ được mà khẽ run lên.
"Xoẹt –" một tiếng.
Rất trơn tru.
Như thể khẽ cào một đường lên tận đầu quả tim hắn vậy.
Trước đây Arthur chưa từng "ăn thịt", vẫn luôn cố nhịn nên mới kiềm chế được. Bây giờ đã nếm qua hai lần, chỉ cần ngửi thấy "mùi thịt" thôi, bản năng của hắn đã trỗi dậy như một con thú đói, nước miếng tiết ra liên tục, thật khó mà giữ vững lập trường của một quý ông.
Thật lòng mà nói, từ lần đầu tiên nhìn thấy, hắn đã luôn cảm thấy Yến Tuyết Sơn mặc áo liền quần cơ giáp trông cực kỳ quyến rũ.
Yến Tuyết Sơn vừa cúi đầu đã thấy hắn có vẻ không ổn, ngẩn người một chút, đầy bối rối, anh nhàn nhạt hỏi: "Sao thế? Cậu lại đột nhiên phát sốt à? Trước đây đâu phải chưa từng nhìn thấy cơ thể tôi, chúng ta còn từng tắm chung rồi cơ mà. Trước đây đâu có như thế này."
Đầu óc Arthur hơi nóng lên, buột miệng nói: "Trước đây cũng đều như thế này cả. Là em đã cố gắng nhịn đấy!"
Yến Tuyết Sơn: "?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)