"Đuổi theo cho ta!" Hồ Hạ gào lên, hắn còn chưa kịp phản ứng xem thứ gì đã đập vào mình, chỉ cảm thấy nửa bên mặt trái bỏng rát không chịu nổi.
Ngay sau đó, Nhan Thất Linh gọi hệ thống: [Chanh Tử! Thả mười lăm mồi lửa!]
[Xác nhận.]
Quả cầu lửa thứ hai, quả cầu lửa thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Những quả cầu lửa dày đặc bay về phía các thú nhân, lần lượt rơi xuống khu rừng đã lâu không có mưa, tạo thành một vệt lửa, ngăn cách đám thú nhân của Hồ Hạ với mình.
Lúc này Hồ Hạ đã bị kinh ngạc đến đứng ngây tại chỗ.
Trải qua sáu tháng hạn hán, cây cỏ trong rừng đều bị nắng gắt thiêu đốt trở nên rất khô và dễ cháy.
Lửa rơi xuống như mưa sao băng, cành khô cỏ khô bị đốt cháy kêu lách tách, chẳng mấy chốc ngọn lửa đã lan thành một mảng.
Bao gồm cả Hồ Hạ, các thú nhân đều bị những mồi lửa bất ngờ dọa cho chạy tán loạn, bọn họ đâu đã từng thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy.
"Thiên hỏa... Là Thiên hỏa! Mau chạy đi!" Các thú nhân liều mạng chạy về bộ lạc.
Trong ánh lửa bập bùng, ba người lại gặp nhau, cùng chạy về phía đầu kia của rừng rậm.
Không biết đã chạy bao lâu, mỗi lần hít vào, khoang mũi và phổi của Nhan Thất Linh đều có cảm giác bỏng rát, thể lực của họ sắp cạn kiệt.
Hốc cây rất lớn, không quá cao, vừa đủ cho ba người nghỉ ngơi.
Trận chiến vừa rồi quá kịch liệt, những giọt mồ hôi trong suốt lăn dài trên khuôn mặt trắng nõn và gầy gò của Nhan Thất Linh.
Mặc Nhiên nhìn tiểu giống cái gầy yếu này, nàng không hề yếu đuối như vẻ bề ngoài, trong tình huống vừa rồi, nàng hoàn toàn có thể bỏ mặc mình mà chạy đi, ở Thú thế, để sinh tồn, giống cái bỏ rơi Thú phu không phải là chuyện lạ, huống hồ họ còn chưa chính thức kết lữ.
Nghĩ đến đây, Mặc Nhiên cảm thấy trong lồng ngực có một sự mềm mại tan ra, chàng một tay ôm Nhan Thất Linh vào lòng, một giống cái nhỏ bé, mềm mại như vậy, lại dám một mình dụ đám thú nhân truy đuổi...
Đột nhiên, phần bụng mềm mại của tiểu giống cái bị hai cánh tay cứng rắn ôm lấy, ngăn cách cơ thể Nhan Thất Linh và Mặc Nhiên.
Mặc Nhiên nhíu mày, đối diện với ánh mắt không cam lòng của Lộc Minh...
Lộc Minh ôm lấy vòng eo thon của Nhan Thất Linh từ phía sau.
Nhan Thất Linh đối mặt với Mặc Nhiên, được chàng ôm trong lòng.
Đây là tư thế kỳ quặc gì vậy.
Hai người âm thầm ganh đua, không ai chịu buông lỏng dù chỉ một phân.
"Khụ khụ, ta sắp không thở được rồi!" Mặt Nhan Thất Linh nín thở đến đỏ bừng.
Hai người lại nhanh chóng đồng thời buông tay.
Không khí đột nhiên yên lặng.
Nhan Thất Linh nhớ ra trong gói quà tân thủ có 100L nước suối.
[Chanh Tử.]
[Có mặt, thưa cô! Có gì cần tôi giúp không ạ?]
Mỗi lần lấy đồ đều phải tìm hệ thống, thật sự quá phiền phức, ta muốn nhận túi đồ sơ cấp và các vật phẩm thường dùng.
[Xác nhận.]
Nhan Thất Linh mò mẫm sau lưng được một cái túi da thú, giả vờ nói: "Cái này... Chắc là của chủ nhân hốc cây để lại nhỉ?"
Lộc Minh và Mặc Nhiên mỗi người một bên dựa vào vách nghỉ ngơi, lòng mang tâm sự riêng.
Hai người nghe tiếng, chỉ đáp một câu: "Chắc vậy..."
Nàng lục lọi một hồi, túi nước, hộp y tế, dao găm lưỡi sắt, một ít muối tinh, đều ở trong đó.
Những vật phẩm khác không tiện để bên ngoài như mồi lửa đều ở trong không gian hệ thống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)