"Lộc Minh..." Nhan Thất Linh khẽ gọi, giọng nàng không kìm được run rẩy.
"Huynh ấy vẫn còn sống!" Nhan Thất Linh đưa tay ôm lấy thân hình thú của Lộc Minh.
"A!" Nhan Thất Linh kinh ngạc kêu lên, hai tay ôm Lộc Minh dính đầy thứ gì đó nhớp nháp, một mảng máu me không biết là gì, không giống như máu. Nàng lật một bên cơ thể Lộc Minh đang áp sát mặt đất lên.
Lông gần như không còn...
Nước mắt nàng không ngừng rơi xuống, để tranh thủ thêm thời gian cho Nhan Thất Linh chạy trốn, chàng đã mang theo vết thương chặn đường của hơn hai mươi thú nhân Thỏ cáo.
Không biết bao nhiêu lần va đập, xé rách, cắn xé, ngã xuống rồi lại run rẩy đứng lên, cuối cùng chàng bị lôi về bộ lạc, một bên lông trên cơ thể gần như bị sỏi đá trên mặt đất mài mòn hết.
"Vết thương này, mang về cũng không cứu sống được, nàng muốn mang thì cứ mang, ta thấy không bằng cho hắn một cái chết thống khoái." Giọng Mặc Nhiên vẫn bình tĩnh và lạnh lùng.
"Ta muốn đưa huynh ấy đi..." Giọng Nhan Thất Linh kiên định.
"Nhan Thất Linh, ngươi lại dám quay về?" Bên ngoài hang có tiếng của một thú nhân Thỏ cáo vang lên.
"Tộc trưởng giữ lại cái mạng tàn của nó còn có chút tác dụng, không uổng công ta vất vả lôi nó về!" Một thú nhân Thỏ cáo khác chế nhạo.
"Là huynh đã lôi huynh ấy về sao?" Nhan Thất Linh dịu dàng hỏi.
Thú nhân Thỏ cáo đang nói chuyện nghe thấy giọng nói của tiểu giống cái vừa ngọt ngào vừa mềm mại, bất giác tiến lên một bước.
Nhan Thất Linh hỏi: "Là Hà Phàm ca ca phải không?" Trong ký ức của nguyên chủ, Hà Phàm này là một trong những người ngưỡng mộ nàng.
Hà Phàm rất ngạc nhiên, tiểu giống cái mà hắn ngưỡng mộ lại nhớ đến hắn, hắn tiến lên trả lời: "Ngươi còn nhớ ta?"
"Xoẹt", thì ra đây là âm thanh khi răng nanh đâm thủng động mạch cảnh, Nhan Thất Linh lần đầu tiên cảm nhận được.
Nàng đột nhiên biến thành hình thú, nhanh đến mức chính nàng cũng không nhận ra, lúc lao tới nàng mới phát hiện ngón tay đã biến thành móng vuốt sắc bén, dường như còn lớn hơn và sắc hơn trước, đôi môi anh đào đã hóa thành miệng rộng, nàng cảm nhận được sự tức giận phình to trong cơ thể khi ở hình dạng thú.
Răng nanh của nàng cắn chặt vào cổ Hà Phàm, điên cuồng lắc đầu, chỉ một cú giật, đầu Hà Phàm đã lìa khỏi cổ.
Cho đến lúc chết, đôi mắt trợn tròn của Hà Phàm vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc và hoảng sợ. Hắn còn chưa kịp phản ứng đã chết, hoàn toàn không kịp biến thành hình thú.
Làm sao hắn có thể ngờ được một giống cái yếu đuối lại đột nhiên tấn công.
Đôi đồng tử của Nhan Thất Linh lóe lên một vầng sáng màu cam khó nhận ra - thiên phú lực Hỏa giai.
Lực tấn công và tốc độ của thú nhân đều có thể nâng cao trong quá trình săn mồi, còn thiên phú lực quyết định giới hạn của lực tấn công, tốc độ, thể lực, thiên phú lực không thể thay đổi, càng không thể thăng cấp, ít nhất là trong mấy nghìn năm sinh sôi nảy nở của tộc Thỏ cáo trên cao nguyên Na Á chưa từng xuất hiện.
"Hỏa giai, làm sao có thể?" Thú nhân Thỏ cáo ngoài hang đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa xảy ra, nhưng đó rõ ràng là vầng sáng màu cam chỉ có ở thiên phú lực Hỏa giai, sao giống cái lại có thiên phú lực được?!
Hóa ra giống cái không phải không có thiên phú lực. Vì được bộ lạc nuôi dưỡng, không cần săn mồi, nên thiên phú lực vẫn luôn ở trạng thái ngủ say.
Mà tình trạng hấp hối của Lộc Minh đã khiến thiên phú lực của Nhan Thất Linh thức tỉnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)