“Đúng rồi, tiện đây ta cũng nhắc nhở ông luôn, hiện tại trong trấn vẫn chưa có ai biết lòng lợn này có thể ăn được, ông chủ cửa hàng thịt toàn ném bỏ thôi, Ngũ chưởng quầy mà nhập hàng sớm một chút thì có thể tiết kiệm được kha khá tiền vốn đó.”
“Được được được!” Ngũ chưởng quầy vội vàng đồng ý, quay lại dặn dò một vị đầu bếp: “Lưu Đôn Tử, ngươi lập tức đi gom toàn bộ lòng heo trong trấn này về đây, tiện thể ghé qua mấy thôn ở xung quanh xem thử luôn.”
Lưu Đôn Tử thưa vâng, lập tức đi ra ngoài.
Mạch Tuệ cười, vươn tay về phía Ngũ chưởng quầy: “Một trăm lượng, trả đủ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
