Mặt trời biết bao rực rỡ, mang lại chút ấm áp, rải trên người như lớp đường áo trên bánh, khiến thời gian chờ đợi trở nên ngọt ngào.
Khi xe điện đi qua, âm thanh nặng nề vang lên.
Mà ngay trong tiếng cồng kềnh đó, bỗng nhiên có một âm thanh lạ lùng xen lẫn vào. Nghe như tiếng mưa rơi, lạ lẫm, vội vã.
Pằng.
Khương Tố Oánh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên. Mặt trời vẫn êm đềm treo trên cao, lòng bàn tay vươn ra cũng khô ráo, không có giọt nước nào rơi xuống.
Thật kỳ lạ.
Pằng, pằng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)