Khương Tố Oánh áp tai vào cửa nghe, dần dần dừng lại.
Niềm vui của người bên ngoài không liên quan gì đến cô, tại buổi chiều cô đơn độc đứng trong phòng ngủ, đáng lẽ ánh mặt trời đang sáng sủa, nhưng lại cảm thấy tâm hồn tối tăm cực kỳ.
Ông Khương nói không sai. Nếu chị hai gả được, thì cô cũng gả được.
Chính mình và chị hai có gì khác biệt đâu?
Quả thật cô tự cho rằng mình học hành nhiều năm hơn, gặp qua nhiều điều, là một thanh niên mới mẻ khác biệt. Nhưng vẫn có nhiều người muốn giam giữ cô, dùng cô làm vật hiến tế để đổi lấy cuộc sống tốt hơn.
Giống như cô không phải là người, mà là một miếng thịt nằm trên thớt, nghe theo sự sắp đặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)