Trương Mẫn Linh nói không sai, chuyến đi này thực sự không dễ dàng.
Lúc này trong xe rung lắc, không gian lại khá chật chội. Hơi thở đầy mùi dầu diesel và bụi bặm, khiến người ta khô cổ họng.
Một bình nước quân dụng được chuyền qua lại, ít nhiều cũng có thể làm dịu đi cơn ngứa ngáy trong cổ họng. Có lẽ sợ bị trạm kiểm soát phát hiện, không ai dám phát ra tiếng, ngay cả việc uống nước cũng cố gắng không tạo ra tiếng động lớn, càng đừng nói đến việc ho.
Cứ như vậy không biết đã đi bao lâu, chiếc xe tải cuối cùng “kít” một tiếng dừng lại. Mảnh bạt dầu được vén lên, có người nhỏ giọng nói: “Ở đây an toàn, có thể xuống đi lại một chút.”
Không khí trong lành tràn vào, mang theo hơi lạnh của buổi bình minh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)