Người ta nói rằng, nhân vật lớn thường ẩn mình trong thành phố.
Chắc chắn không ai có thể tưởng tượng rằng, chủ của căn hộ này, chính là Liêu Hải Bình, người lẽ ra đã chết.
“Nhị gia hôm nay cảm thấy thế nào, trên người có đau không?” Xuân Hồng đậy bát đậu phụ lại, rửa tay sạch sẽ.
Liêu Hải Bình chưa kịp nói gì, thì lão Tôn từ phía sau ló đầu ra, lớn tiếng phàn nàn: “Cô đi lâu như vậy, thuốc có mua về không?”
Người này trước đây bị khói lửa làm cho khàn giọng, hai tháng nay vẫn chưa khỏi. Giờ nói ra như tiếng lừa kêu, nhưng trung khí vẫn còn mười phần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)