Tần Du bước qua cửa, vén rèm lên, nhân viên phục vụ tiến tới hỏi: "Thưa cô, cô muốn đến phòng khiêu vũ hay xuống lầu dùng bữa?"
Tần Du không có ấn tượng tốt lắm với loại thang máy kiểu cũ này. Cô đi đến trước cầu thang bộ, thấy mấy người đàn ông mặc âu phục và phụ nữ mặc sườn xám đang lục tục đi lên.
Tần Du đi xuống, lập tức thu hút ánh nhìn của bao người. Phòng khiêu vũ ở lầu năm, đi một mạch xuống lầu hai là đại sảnh, từ đó có thể nhìn thấy khách khứa ra vào tấp nập. Phía sau là nhà hàng Tây, có lẽ đang giờ cơm nên việc kinh doanh cực kỳ phát đạt. Nhớ tới hai chai Coca vừa uống, Tần Du xuyên không đến đây bỗng thấy nhớ hương vị đồ Tây. Bước vào nhà hàng, lập tức có nhân viên phục vụ đi tới: "Thưa cô, cô đi mấy người?"
"Một mình."
"Mời cô đi theo tôi."
Nhà hàng Tây khá rộng, bàn trải khăn trắng tinh, bày hoa tươi, một ban nhạc người nước ngoài mặc âu phục đang biểu diễn những khúc nhạc phương Tây du dương.
Một nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, trên tay cầm xấp báo. Tần Du lấy một tờ rồi đi theo người dẫn đường, thoáng thấy phía trước có Phó Gia Thụ đang dùng bữa và trò chuyện với hai người nước ngoài.
Tuy gương mặt Phó Gia Thụ không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng anh đang vô cùng hối hận vì hành động đường đột xông vào phòng vợ Tống Thư Ngạn lúc nãy. Dù là vợ của bạn, quan tâm là đúng, nhưng vẫn phải giữ khoảng cách, chuyện vừa rồi thật sự quá thất lễ.
Suy nghĩ ấy còn chưa tan hết thì bóng dáng cô lại xuất hiện trước mắt. Lần đầu gặp lúc sáng là vẻ diễm lệ bức người, vừa rồi xông vào phòng thấy cô uể oải nhưng lại mang nét quyến rũ, giờ phút này nhìn cô diện váy Tây Âu lại thấy dịu dàng động lòng người.
Tần Du nhìn thấy Phó Gia Thụ, mỉm cười gật đầu xem như chào hỏi. Cô được dẫn tới một chỗ ngồi gần cửa sổ. Nhân viên phục vụ mang thực đơn đến, bên trên ghi tên món ăn bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.
Tần Du gọi món xong liền mở tờ báo ra xem. Đây là mùa xuân năm 1928, sau nhiều năm nội chiến quân phiệt, quân Bắc phạt đang đẩy mạnh tiến công từ Nam ra Bắc. Ngoài tin tức chính trị, còn có những bài bình luận thời sự sắc bén, lối viết đặc sắc. Lật xuống tiếp, bức ảnh một cô gái mặc đồ bơi đập vào mắt, tiêu đề bài báo viết: "Mỹ nhân ngư La Tú Lệ được mời sang Úc tham gia biểu diễn bơi lội."
Tần Du xem đầy hứng thú. Bài báo dùng hết những mỹ từ để ca ngợi kiện tướng bơi lội này. Tuy ảnh chụp không rõ nét, nhưng cô gái mặc đồ bơi trông rất tự nhiên thanh tú. Nghe nói cô gái này mười tuổi đã bộc lộ thiên phú bơi lội kinh người. Hóa ra, ở Ninh Ba con gái vẫn phải "cửa trước không ra, cửa sau không bước", nhưng ở thành phố lớn, phụ nữ bơi lội đã là chuyện được chấp nhận?
Tần Du tiếp tục đọc. Tờ báo này quả thực chẳng khác nào Weibo thời Dân quốc, cái gì cũng đăng. Có cáo phó, có thư cảm ơn bác sĩ, thông báo khai trương, đương nhiên cũng có thông báo đấu thầu công trình và tin tuyển dụng, à, còn có cả lớp học buổi tối nữa sao? Lại là lớp tiếng Anh ban đêm.
Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn và bánh mì tới trước. Tần Du cầm một miếng bánh mì tỏi, vừa ăn vừa đọc, ánh mắt dừng lại ở một mẩu tin: "Hãng buôn Minh Thái thông báo tuyển phiên dịch tiếng Anh."
Của hồi môn nguyên chủ mang theo không ít, ở thế giới này cũng được coi là phú bà, nhưng muốn sinh tồn giữa thời loạn lạc, chỉ dựa vào tiền là chưa đủ, còn phải có năng lực. Trước giải phóng, mỗi chuyến tàu cập bến Thượng Hải đều là một cơ hội. Trình độ tiếng Anh của cô không tồi, có thể thử sức xem sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


