*
Sinh nhật năm nay của Phó Gia Ninh trôi qua vô cùng vui vẻ. Ba ngày sau, cô ấy vẫn đeo chiếc vòng cổ hoa sơn trà mà Tống Thư Ngạn tặng.
Phó Gia Thụ ngồi ở ghế lái, nhìn chiếc vòng trên cổ em gái: "Sợi dây chuyền kim cương anh tặng em có phải cũng nên lấy ra cho nó thấy ánh mặt trời không?"
"Dây chuyền của anh tặng đơn điệu quá, phối với quần áo không tạo được điểm nhấn." Phó Gia Ninh đưa tay sờ lên đóa hoa sơn trà.
Phó Gia Thụ cười như không cười nhìn cô ấy: "Cho dù đóa sơn trà này phối với cái gì cũng đẹp, nhưng cũng không nên ngày nào cũng đeo. Bằng không người khác lại tưởng tài chính nhà họ Phó chúng ta eo hẹp, đến nỗi Tam tiểu thư chỉ có thể đeo đi đeo lại một món trang sức."
"Không cần anh lo."
Phó Gia Thụ nghiêm túc trở lại: "Gia Ninh, Tống Thư Ngạn là bạn thân của anh, cũng xem như môn đăng hộ đối với nhà chúng ta, nhưng cậu ấy đã kết hôn."
Mặc dù cha mẹ sinh được ba người con nhưng chị cả mất sớm, nên trong nhà chỉ có hai anh em họ. Phó Gia Thụ cực kỳ cưng chiều cô em gái này.
"Anh, anh Thư Ngạn bị ép hôn, anh đâu phải không biết. Anh ấy đã phản kháng lại cha mẹ mình mà!" Phó Gia Ninh bĩu môi nói tiếp: "Bây giờ là thời đại mới rồi, có thể ly hôn cơ mà!"
Phó Gia Thụ vừa lái xe vừa phân tích cho em gái: "Tống Thư Ngạn làm vậy, anh có thể hiểu cho cậu ấy. Nhưng nếu xét từ góc độ của vợ cậu ấy, mẹ người ta bị bệnh vốn đã là một cú sốc, lại gặp phải chuyện bị anh ấy bỏ rơi ngay tại chỗ. Cuối cùng mẹ cô ấy qua đời, vị hôn phu cũng không đến dự tang lễ. Cho dù sau này muốn ly hôn, vợ cậu ấy cũng là nạn nhân của lề thói phong kiến, chẳng lẽ không thể đối xử hòa hoãn hơn một chút sao?"
"Nhưng em thấy, việc này ngược lại chứng tỏ anh Thư Ngạn làm việc quyết đoán, dứt khoát. Nếu cứ dây dưa không dứt, người ta lại tưởng còn có cơ hội mà thừa nước đục thả câu thì sao! Người phụ nữ này cũng quá cố chấp rồi, đúng không? Đã biết rõ anh Thư Ngạn không chấp nhận cô ta làm vợ, lại cứ dây dưa hết lần này đến lần khác, chẳng phải chứng tỏ cô ta là sâu bệnh của tư tưởng phong kiến sao? Một người không có chính kiến, chỉ biết sống theo những khuôn sáo cũ. Mượn lời của Lỗ Tấn tiên sinh: 'Thương cho người bất hạnh, nhưng giận người không biết đấu tranh'."
Nhất thời, Phó Gia Thụ không biết nói gì hơn. Xe đã đến Đường Viên. Phó Gia Ninh xuống xe, nghiêng đầu nhìn anh: "Anh, anh là người được tiếp thu giáo dục phương Tây, hy vọng anh sẽ không trở thành đồng lõa cho tư tưởng phong kiến."
Chuyện này? Anh phong kiến? Chẳng lẽ để lại một con đường sống cho người khác cũng bị xem là phong kiến sao? Nhìn em gái trong bộ váy Tây phương bước vào Đường Viên, Phó Gia Thụ thở dài một hơi, lái xe rời đi, rẽ vào đường Hà Phi. Phía trước là một chiếc xe Ford đang đậu bên đường, một người phụ nữ xinh đẹp mặc âu phục đang sốt ruột hỏi: "Có sửa được không vậy?"
"Chị Lục." Phó Gia Thụ ló đầu ra. Đây chính là tiểu thư Trần Lục bị chồng chê là phụ nữ phong kiến, không ngờ sau khi ly hôn lại sống phóng khoáng như vậy.
Trần Lục nghe tiếng gọi của Phó Gia Thụ, vội chạy lại: "Gia Thụ."
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Hai đứa trẻ đồng thanh: "Cảm ơn chú ạ!"
Phó Gia Thụ lái xe: "Không cần khách sáo. Chị Lục đưa hai cháu đi đâu vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



