Cuối tháng ba ở Ninh Ba, mấy hôm trước còn rét nàng Bân, trời lạnh đến mức khiến người ta run lẩy bẩy, thế mà hai ngày nay thời tiết bỗng trở nên nóng bức, như thể nhảy vọt qua mùa xuân để vào thẳng đầu hạ.
Với kiểu thời tiết này, mặc những chiếc áo dài cao cổ hiển nhiên sẽ rất ngột ngạt, mà mấy bộ trang phục mùa xuân năm ngoái lại trở nên lỗi thời, không còn hợp mắt các nữ quyến trong đại trạch nhà họ Tống.
Không có đồ mặc, mấy người phụ nữ mới nhớ đến hai thợ may trong nhà. Năm nay làm sao thế nhỉ? Tại sao đến giờ vẫn chưa may xong đồ?
Tam Di Thái nhà họ Tống là người đầu tiên không chịu nổi, vội vàng đi tìm thợ may. Lão gia sắp về rồi, sườn xám còn chưa xong, đến lúc đó bà ta biết mặc gì để gặp ông ấy đây?
Tam Di Thái đang đi dưới mái hiên thì gặp Đại thiếu phu nhân nhà họ Tống dẫn theo nha hoàn đi tới.
Vị Đại thiếu phu nhân này sở hữu khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh sáng ngời, long lanh như nước hồ thu, làn da trắng hồng, chẳng cần tô son điểm phấn cũng rực rỡ tựa đóa hoa đào nở rộ giữa viện.
Với nhan sắc nhường này, ngay cả Tam Di Thái – người từng lăn lộn ở Lê Viên năm xưa – cũng hiếm khi gặp được ai sánh bằng. Khổ nỗi, khuôn mặt đẹp tựa thần tiên ấy lại chẳng có phúc khí. Vào đúng ngày thành thân, Đại thiếu gia thậm chí còn không bước chân vào cửa phòng tân hôn, đã bỏ chạy tới Thượng Hải ngay trong đêm.
Bà ta còn chưa kịp thầm than thở xong, đối phương đã khẽ cúi đầu chào: "Mẹ ba."
Lúc này, ánh mắt Tam Di Thái chuyển từ gương mặt Đại thiếu phu nhân xuống chiếc váy cô đang mặc. Thoạt nhìn, chiếc váy có màu sắc đơn giản, nhưng dưới ánh nắng mặt trời lại toát lên vẻ đẹp khác lạ so với khi nhìn ngược sáng, hoa văn in nổi trên vạt váy càng nhìn càng thấy tinh tế, xảo diệu.
Bà ta lại thấy nha đầu đi theo Đại thiếu phu nhân đang cầm thứ gì đó, không rõ là quần hay váy. Nhìn chất vải kia, hoa văn thêu kia, cho dù bà ta và lão gia có ở Thượng Hải mười năm sau cũng chưa chắc đã thấy qua.
Tam Di Thái dán mắt vào món đồ trên tay nha hoàn không rời: "Đại thiếu phu nhân đang bận việc gì đấy?"
"Con đi nhờ thợ may Lý sửa giúp hai chiếc váy. Mẹ ba cũng đi tìm thợ may ạ?" Tần Du thấy Tam Di Thái lại tái phát bệnh "đau mắt" vì thèm muốn, chỉ sợ nói thêm câu nữa bà ta sẽ lại hỏi xin vải, bèn khẽ mỉm cười nói: "Mẹ ba cứ làm việc của mình đi! Con xin phép về trước."
Tam Di Thái thấy hai chủ tớ đi rất nhanh, bèn liếc xéo theo, thầm nghĩ: "Quả nhiên là kẻ xuất thân từ gia đình sa cơ thất thế, chẳng chút phóng khoáng! Suốt ngày chỉ sợ người ta ghen tị với đồ của mình? Đáng đời chồng cô ta không thèm liếc nhìn một cái."
Tần Du dẫn nha hoàn trở về viện của mình, đứng trước tấm gương lớn trong phòng ướm thử mấy chiếc váy mới.
Trong gương, cô đang mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu Tây, phía dưới phối cùng chân váy mã diện màu đỏ rượu dài đến bắp chân. Mặt trước của váy là bức thêu "Bách điểu triều phụng" sống động như thật.
Nha hoàn đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng: "Em chưa từng nghĩ váy thêu mặc lên người lại thời thượng đến vậy."
Đời trước, váy mã diện từng bị một thương hiệu xa xỉ nào đó sao chép, sao có thể không thời thượng cho được? Ai bảo nó không hợp mốt, chắc chắn là do người đó chưa biết cách phối đồ mà thôi.
Chỉ là chiều dài váy vốn đến mắt cá chân, ở thời đại này lại bị coi là phong kiến bảo thủ. Tần Du không muốn lãng phí đồ tốt, bèn làm theo ý mình, nhờ thợ may nhà họ Tống sửa lại.
Nhìn mình trong gương, mỗi bộ trang phục của nguyên chủ đều đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ, dù đặt ở trăm năm sau cũng xứng đáng đưa vào viện bảo tàng.
Trăm năm sau ư! Tần Du thầm thở dài chán nản. Là một phụ nữ sự nghiệp của thế kỷ hai mươi mốt, có nằm mơ cô cũng không ngờ mình lại bị một tấm biển quảng cáo cuốn theo gió lớn đập trúng. Tỉnh dậy, cô đã xuyên vào thân xác cô gái tên Tần Nhã Vận, Đại thiếu phu nhân của một gia đình phong kiến thời Dân quốc.
Mẹ Tần nghĩ mình chẳng còn sống được bao lâu, một khi bà qua đời, con gái trẻ người non dạ sẽ bị gia đình bác cả hút khô máu. Con gái bà vốn đã mười chín tuổi, sở dĩ chưa thành thân là vì từ nhỏ đã đính hôn với Đại thiếu gia nhà họ Tống, nhưng người ta lại đi du học Mỹ, thành ra hôn sự mới bị hoãn đến giờ. Nếu lại phải chịu tang mẹ ba năm, không biết con gái bà sẽ sống thế nào nơi hang hùm miệng sói này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)