Lần này, lính gác không bị còng vào ghế bằng khóa điện tử nữa, mà bị xích sắt to lớn trói chặt tứ chi, treo lơ lửng trên một bức tường trong phòng tinh lọc.
Khương Vưu tiến lên vài bước, nhìn rõ người lính gác đã dị hóa kia.
Từ phần tiếp giáp với cơ thể, tứ chi đã dị hóa thành vuốt thú, móng vuốt sắc nhọn sáng loáng.
Trên mái tóc bạc của đối phương còn vương vài vết máu, phía sau là chiếc đuôi sói to lớn, hai tai lông xù trên đầu liên tục vung vẩy, đập vào tường làm bụi mù bay tứ tung.
Gương mặt lạnh lùng bị bịt nửa trên bằng một miếng vải đen, chỉ để lộ đôi môi mỏng nhạt màu, hai chiếc răng nanh sắc nhọn cắm vào môi dưới, đâm vào thịt mềm.
Sau khi dị hóa, lính gác thường phát cuồng, nhìn dáng vẻ hiện tại của anh ta, chắc chắn đã bị tiêm thuốc an thần, đề phòng làm tổn thương đến người dẫn đường.
Khương Vưu tiến lên, đứng ngay trước mặt anh ta.
Dưới tác dụng thuốc an thần, thân thể yếu ớt của Dữ Bạch như cảm nhận được có người đứng trước mặt, cái miệng vốn đang khép chặt bỗng nhe ra, rít gào đe dọa người trước mặt.
Thấy vậy, sắc mặt Khương Vưu không có chút sợ hãi, ngược lại còn tò mò nhón chân nhìn vào miệng anh ta.
Đây là người sói à? Hay chỉ là cún con?
Chỉ có hai chiếc răng nanh sao? Mấy con chó bình thường có bốn cái mà? Vậy nếu mọc trong miệng người thì sắp xếp thế nào nhỉ?
Ngón tay Khương Vưu bắt đầu ngứa ngáy, thậm chí còn muốn vạch miệng anh ta ra để nhìn cho kỹ.
“Gừ...” Dữ Bạch giãy giụa, muốn dạy cho kẻ không biết sợ này một bài học bằng một cú cắn.
Thế nhưng xích sắt đã khống chế hoàn toàn hành động của anh ta, ngoài việc khiến bụi mù tung lên lần nữa thì đến một sợi tóc của Khương Vưu anh ta cũng không chạm vào được.
Sự vùng vẫy đe dọa bất ngờ của người sói không hề dọa được Khương Vưu. Cô tuy không hiểu nhiều về lính gác và dẫn đường, nhưng vẫn đại khái biết được sức mạnh của dẫn đường cấp thần.
Đối phương không thể làm hại cô.
Khương Vưu làm như không thấy, đưa tay sờ vào tai anh ta, lông mềm mại và sụn tai mang lại cảm giác rất dễ chịu.
Nổi lên tâm trạng xấu xa, cô không kìm được mà đưa cả hai tay lên, liên tục xoa nắn đôi tai bạc của anh ta.
Thân thể đang dọa nạt nghiêng về trước của Dữ Bạch bỗng cứng đờ, rồi đột nhiên như bị điện giật, cả người mềm nhũn, cúi đầu rũ xuống dưới dây xích.
“Ư...” Người sói hé miệng, đôi môi nhạt màu ánh lên một lớp ẩm ướt, thân thể vẫn run rẩy bất lực.
Khương Vưu xoa tai xoa đến nghiện, từ khi đến đây đến giờ, cô chưa từng thấy con vật nào.
Những lúc tâm trạng bực bội, cô chỉ muốn vùi mặt vào một thứ lông xù để xả stress.
Không ngờ thứ lông xù ở đây lại là một lính gác.
Hay là sau này hỏi Bạch Tháp xem, có thể nuôi một lính gác đã hoàn toàn dị hóa chơi chơi không nhỉ?
Khương Vưu nghĩ vậy trong lòng, nhưng vẫn không quên chuyện chính.
Không biết đã vào đây được bao lâu, Khương Vưu không muốn kéo dài thêm nữa, bàn tay trượt từ tai đối phương xuống, đặt lên trán anh ta.
Vị trí nhạy cảm vừa được thả ra, Dữ Bạch còn chưa kịp hé miệng đe dọa lần nữa thì đã bị một luồng tinh thần lực mạnh mẽ xông thẳng vào biển tinh thần.
Sau đó, như dao to búa lớn, bắt đầu chặt đứt những sợi dây ô nhiễm màu đen.
So với Darian, sự ô nhiễm của người sói này quả thực nhiều hơn rất nhiều. Tinh thần lực của Khương Vưu phải chém nhiều lần, mới hoàn toàn cắt đứt được những sợi đen quấn lấy sói bạc nhỏ.
“Ư ư...” Cơn đau dữ dội khiến Dữ Bạch không kìm được mà rên lên, trán đổ mồ hôi lạnh.
Chỉ có vùng da nhỏ được Khương Vưu chạm vào là mát lạnh dễ chịu.
Yết hầu anh ta khẽ động, ngẩng đầu muốn tiến sát hơn về phía Khương Vưu, không mang theo chút nguy hiểm nào, mà giống như một chú chó nhỏ muốn thân cận.
Nhưng lần này, sau khi Khương Vưu tinh lọc xong, cô lập tức rút tay về, không xoa tai anh ta nữa.
Dữ Bạch ngẩng đầu, đôi môi khẽ mở, nơi bị băng che ướt đẫm một mảng, rõ ràng không nhìn thấy gì, vậy mà vẫn cố chấp “nhìn” về phía Khương Vưu.
Khóc rồi sao?
Khương Vưu đưa tay chạm vào chỗ ướt kia, cảm nhận được sự tiếp xúc của cô, thân thể lính gác lại run lên dữ dội, dây xích vang lên loảng xoảng.
Sau khi tinh lọc xong mà cơ thể vẫn chưa khôi phục sao?
Ánh mắt Khương Vưu quét một lượt khắp người anh ta, hơi nghi hoặc, lại tiến vào biển tinh thần lần nữa.
Sói bạc nhỏ đã hồi phục lại bình thường, vừa cảm nhận được Khương Vưu tiếp cận liền vội vàng chạy tới, dùng cái đầu nhỏ dụi vào tinh thần lực của cô.
Vậy là đã tinh lọc xong rồi.
Khương Vưu xoa đầu sói bạc nhỏ một cái rồi rút lui khỏi biển tinh thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
