Tô Nguyệt là dẫn đường có cấp độ tinh thần cao nhất khóa này của Học viện Dẫn Đường, nếu mới ngày đầu tiên đã bỏ cuộc thì chẳng phải sau khi quay về sẽ bị người ta cười vào mặt sao?
Tô Nguyệt cắn chặt răng, vẫn không thể bấm vào cái nút kia.
Nhưng Huck thì đã bấm rồi. Trong nháy mắt, cậu ta biến mất ngay trước mắt cô ta.
Kiến ăn thịt người ngày càng đến gần, mang theo mùi hôi ẩm mốc của bùn đất, cùng đôi mắt đỏ rực nổi bật giữa bóng đêm.
Tim Tô Nguyệt đập càng lúc càng nhanh, nhưng vẫn không tài nào bấm nút kia nổi.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một giọng nữ quen thuộc vang lên từ nơi cách không xa.
Giọng nói cô bình tĩnh: “Hướng đông nam, góc 4 giờ, khoảng cách 24 mét.”
Vừa dứt lời, giây tiếp theo, kiến ăn thịt người sau lưng Tô Nguyệt đã bị ai đó xử lý gọn gàng chỉ trong nháy mắt.
Người đó xử lý xong thì mới phản ứng lại là sinh vật gì, lập tức hét lớn: “Mẹ ơi! Không phải chứ? Đây là kiến ăn thịt người mà! Cô bị thứ này bám theo lúc nào vậy?”
Nguy cơ tạm thời được giải trừ, thể tinh thần ngựa vằn cũng kiệt sức mà ngã xuống đất, kéo theo Tô Nguyệt ngã nhào xuống theo.
Lúc này Tô Nguyệt đã nhận ra giọng nói vừa rồi là của ai.
Nhưng sự sợ hãi sau khi vừa thoát chết khiến đôi chân cô ta mềm nhũn, không thể đứng dậy nổi, chỉ có thể ngồi xụp dưới đất, chờ đối phương lại gần.
Lúc ấy Khương Vưu đang ngủ thì tinh thần lực đột nhiên cảm nhận được có người đang bỏ chạy ở đằng xa.
Cô bèn dậy kiểm tra một chút, các lính gác khác thấy cô tỉnh thì cũng thức dậy theo.
Đến chỗ Tô Nguyệt, Khương Vưu nương theo ánh trăng mà nhìn kỹ, rồi ngạc nhiên thốt lên: “Tô Nguyệt? Người vừa bị Trùng Tộc truy đuổi là cô à? Còn lính gác của cô đâu?”
Vốn Tô Nguyệt còn cảm thấy nhục nhã và xấu hổ khi để Khương Vưu nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.
Nhưng khi nghe cô nhắc tới lính gác, Tô Nguyệt lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt rưng rưng ánh nước: “Khương Vưu, cô có thể nhờ mấy người Cố Ôn Ngôn... Cứu các lính gác của tôi không...”
Miệng gọi Khương Vưu, nhưng ánh mắt của Tô Nguyệt lại nhìn chằm chằm vào Cố Ôn Ngôn, sự mong chờ và tủi thân trong mắt thể hiện rất rõ.
Khương Vưu nhìn mấy người bên cạnh, mở lời: “Các cậu có đi cứu không?”
An Cách hừ một tiếng, rút dao găm ra: “Tất nhiên là phải cứu rồi! Trong quy định của Học viện Lính Gác bọn tôi có ghi rất rõ, tuyệt đối không bỏ rơi bất kỳ đồng đội nào. Khác với dẫn đường, mỗi lần đều...”
Nói đến đây, An Cách lập tức chột dạ mà lén liếc nhìn Khương Vưu, sợ cô giận.
Nhưng Khương Vưu không để ý gì đến lời cậu ta nói.
Thấy mọi người đều gật đầu, cô cũng không nói nhiều, trực tiếp dùng tinh thần lực để xác định vị trí của kiến ăn thịt người.
“Hướng đông nam, góc 5 giờ, cách 4600 mét, xuất phát!”
Vừa dứt lời, thể tinh thần của An Cách, Olin cũng lập tức được triệu hồi, vượt lên trước bản thể lính gác để chạy đến gần tổ kiến ăn thịt người.
Thể tinh thần của Eugene cũng hiện ra, bước tới trước mặt Khương Vưu, cúi thấp chân trước xuống.
Trong tình huống hiện tại, Khương Vưu cũng không làm bộ làm tịch mà lập tức leo lên lưng hổ rồi được nó đưa tới một cành cây gần tổ kiến để ẩn náu.
Về phần Tô Nguyệt, lúc đầu Ban định dẫn cô ta theo.
Nhưng vừa thoát khỏi nanh vuốt của kiến ăn thịt người, Tô Nguyệt không muốn mạo hiểm lần nữa nên vội vàng lắc đầu từ chối.
“Tôi... Tôi không đi nữa đâu. Tôi chỉ làm vướng chân mọi người thôi.”
Cố Ôn Ngôn liếc nhìn cô ta một cái: “Ban, chúng ta đi trước đi. Tôi sẽ để thể tinh thần ở lại đây bảo vệ cô ấy, sẽ không sao đâu.”
“Ừ.” Ban gật đầu.
Sau đó hai người nhanh chóng đuổi theo nhóm phía trước, tiến về phía tổ kiến ăn thịt người.
...
Lính gác của Tô Nguyệt cộng với người của Huck là tổng cộng có mười người.
Khương Vưu ở trên cây, dùng tinh thần lực quét qua một cái liền phát hiện số người không đúng.
Mười lính gác, năm người là của Tô Nguyệt, năm người còn lại là của Huck mà cô mới gặp chiều nay.
Nhưng ban nãy cô chỉ thấy mỗi Tô Nguyệt, vậy Huck đâu?
Chẳng lẽ cậu ta chạy sang hướng khác rồi?
Khương Vưu không nghĩ nhiều nữa mà giữ vững tinh thần, bắt đầu thăm dò khu vực xung quanh các lính gác bằng tinh thần lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


