“Cậu muốn được tinh lọc à?” Khương Vưu nhìn cậu, hơi nghi ngờ.
“Đúng vậy, làm phiền cô rồi.”
Thấy Khương Vưu chưa đưa tay cho mình, Cố Ôn Ngôn liền trực tiếp nắm lấy tay cô rồi kéo cô đứng dậy rời khỏi chỗ Olin.
Thấy Khương Vưu sắp rời đi, Olin vẫn còn đắm chìm trong dư âm khoái cảm lập tức hoảng hốt, định đưa tay ngăn lại...
Nhưng khi ngẩng đầu lên, thấy Khương Vưu không có ý phản kháng, tay Olin vừa đưa ra được nửa chừng lại rụt trở về, cuộn lại bên sườn.
Dù sao dẫn đường cũng phải tinh lọc cho các lính gác khác nữa.
Olin nghĩ vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có hơi bực bội.
Không hiểu vì sao, cậu lại không muốn để Khương Vưu rời đi.
Dù cho Khương Vưu có rời đi hay không thì quá trình tinh lọc của cậu cũng đã kết thúc, cả người cảm thấy nhẹ nhõm và thư thái hơn hẳn.
Nhưng dường như cảm giác dễ chịu khi có Khương Vưu ở bên cạnh rất khác so với với khi cô không ở.
Olin lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Khương Vưu đang rời khỏi cùng Cố Ôn Ngôn, cuối cùng cụp mắt xuống, đứng dậy đi tới chỗ Eugene, giúp Eugene cắt thịt Trùng Tộc.
Cố Ôn Ngôn dừng bước, quay đầu lại, nhìn Khương Vưu với đôi mắt sâu thẳm, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt.
“Dẫn đường Khương, tôi thấy hơi tò mò, nếu cô thật sự có thể tinh lọc cho lính gác, tại sao người khác lại không thể phát hiện được dao động tinh thần lực của cô?”
“Hơn nữa, theo tôi được biết, quá trình tinh lọc của các dẫn đường luôn cần có sự tiếp xúc thân mật với lính gác, sao cô lại không cần?”
Tiếp xúc thân mật?
Khương Vưu mím môi. Tay cô đặt cả lên trán người ta rồi, như vậy còn chưa gọi là thân mật à?
An Cách tựa hẳn vào người cô rồi mà cũng không tính sao?
Cô là người đến từ thế giới khác, thật sự không biết ở đây các dẫn đường khác tinh lọc kiểu gì.
Dù sao thì quá trình tinh lọc của mỗi dẫn đường đều được bảo mật tuyệt đối, điều duy nhất cô biết là phải đưa tinh thần lực vào biển tinh thần của lính gác rồi loại bỏ ô nhiễm.
Khương Vưu vẫn nhớ rõ không thể để lộ thân phận của mình.
Một dẫn đường cấp Thần chưa đầy 20 tuổi, Bạch Tháp lo sợ một khi năng lực như vậy bị công bố ra ngoài, sẽ có một số lính gác tiếp cận cô với ý đồ không tốt.
Dù gì với độ tuổi hiện tại thì cô vẫn cần phải đi học, số người tiếp xúc cũng nhiều, khó tránh khỏi không có nguy hiểm tiềm tàng.
Nghĩ đến đây, Khương Vưu ho nhẹ một tiếng rồi ngước mắt nhìn Cố Ôn Ngôn.
“Vậy cậu nghĩ vì sao tôi lại không cần? Không phải dẫn đường nào cũng giống nhau, ngay cả cách tinh lọc cũng thế. Không lẽ các tinh thần thể của lính gác các cậu đều giống nhau à?”
“Không giống.” Cố Ôn Ngôn đáp.
Câu trả lời này của cô hệt như chưa hề trả lời vậy, như vậy càng khiến Cố Ôn Ngôn tò mò hơn.
Tại sao cách tinh lọc của Khương Vưu lại khác với những dẫn đường khác?
Thấy cậu ta trầm ngâm không nói, Khương Vưu có hơi mất kiên nhẫn không muốn ở cạnh người này nữa.
Suốt dọc đường, Cố Ôn Ngôn luôn tỏ ra dịu dàng, chu đáo, giống như một đàn anh ấm áp.
Không ngờ lại là người nhạy bén đến vậy.
“Không phải muốn tinh lọc sao? Còn muốn nữa không?” Khương Vưu chìa tay ra, hỏi.
Cố Ôn Ngôn nhìn bàn tay mềm mại ấy, cười một tiếng rồi nắm lấy, đưa lên má mình: “Vậy thì phiền dẫn đường Khương rồi.”
...
Khi Khương Vưu và Cố Ôn Ngôn quay lại, cả người cậu đỏ ửng như một con rắn nướng, bước đi mềm nhũn, đôi mắt long lanh ánh nước.
Khuôn mặt còn có hơi xấu hổ, tức tối.
Cậu vốn luôn cho rằng sự tiếp xúc thân mật khi dẫn đường tinh lọc cho lính gác chỉ là cách để chiếm tiện nghi và khiến lính gác phải phục tùng.
Nhưng sau khi tự mình trải nghiệm, Cố Ôn Ngôn mới hiểu ra...
Cảm giác toàn thân buông lỏng một cách hoàn toàn ấy, thật sự khiến người ta phát nghiện.
Cố Ôn Ngôn ngồi lại chỗ cũ, mặt vẫn đỏ, nhưng cả người trở nên trầm mặc hơn hẳn.
Khương Vưu chọn nghỉ ngơi trên một tảng đá lớn, dùng ba lô làm gối, cứ thế mà nằm xuống nghỉ.
Những người còn lại đều vây quanh cô, âm thầm bảo vệ cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)