Vừa tiến vào chính là một đôi lão phu thê, trong tay cầm một cái kéo tinh xảo khéo léo hơn so với kéo bình thường. Chuôi kéo được chế tạo thập phần tinh xảo, lưỡi dao mỏng mà sắc bén, không giống như kéo bình thường ngắn nhỏ mà là thon dài hơn.
"Thợ rèn Hoắc, nhà chúng ta là mở tiệm may vá, chuyên làm y phục cho nhà người ta, cái kéo này là năm đó sư phó của ta để lại cho ta, là trong kinh thành mua tới, nơi huyên thành này của chúng ta mua không có. Nghe nói ngươi có tay nghề rèn tốt, chúng ta liền tới đây thử hỏi xem một chút, ngươi trước nhìn một cái, như thế nào có thể đánh được không?"
Lão thợ may đôi tay run lẩy bẩy cầm cái kéo cũ, mặt mày dịu dàng như đang nhìn hài tử của chính mình.
Hoắc Trầm tới nhận lấy trên dưới phải trái nhìn kĩ một hồi lại thử một lúc, nghiêm túc gật đầu nói: "Yên tâm đi, không thành vấn đề, ta đảm bảo làm cho ngài một cái giống như đúc."
Hai vợ chồng già đặc biệt cao hứng, mặt mày hớn hở, lão thái thái kích động hỏi: "Chúng ta ở chỗ này nhìn ngươi làm xong được không?"
Hoắc Trầm buồn bực nghĩ thầm: Nhà ngươi sao lại thích cái kéo này đến đâu cũng không cần ăn vạ ở chỗ ta như thế, không đi? Sau nhầt còn đang cất giấu tiểu kiều nương đây, nếu làm nàng phát hiện ra trên đây hiện ra hai cái môn thần, làm nàng không rời đi được. Về sau, khẳng định nàng không dám bước tới hậu viện nhà ta nửa bước.
Hoắc Trầm gãi gãi đầu, tự hỏi nên nói như thế nào, lại không làm phật lòng hai lão nhân, lại có thể cho họ đi trong cao hứng. "Đại thúc đại nương, kéo này thủ công tinh xảo, hiện tại làm luôn xong ngay không tốt. Vậy thì ba ngày sau đợi đến hợp chợ các ngài đến lấy là tốt rồi."
Hắn cho rằng chính mình nói rất có lí rồi, lại đúng lẽ thường, ở trong lòng yên lặng mà tự giơ ngón cái với chính mình. Chính là, trăm triệu lần không nghĩ tới, lão gia tử nói: "Chúng ta muốn nhìn kéo mới được đánh ra, cùng cái này giống y hệt như vậy, ba ngày sau cũng không quan hệ, dù sao mấy ngày gần đây chúng ta không có việc gì, có thể mỗi ngày tới nơi này của ngươi ngồi xem."
Lần này Hoắc Trầm thấy buồn rồi, nghĩ thầm các ngươi đúng là không có việc gì nha, nhưng ta có việc đấy là đang giấu tiểu cô nương đấy, các ngươi không đi ta buồn chết nha. "Cái này... Không dối gạt hai vị, việc rèn cái này là đặc thù, đều là do sư phó lặng lẽ truyền thụ, chỉ có thể ở nhà không có việc gì thì lặng lẽ làm, không thể để người khác thấy, hai người nếu ngồi ở đây ta cũng không có câch nào để làm việc."
Hai vị lão nhân tiếc nuối mà liếc nhìn nhau, không thể không lắc đầu rời đi rồi lại luôn dặn dò Hoắc Trầm nhất định phải bảo vệ cho tốt kéo của nọn họ. Tuy rằng đã cũ không thể dùng tiếp, nhưng bọn họ vẫn muốn để trong nhà giữ làm kỉ niệm.
Tiễn đi hai vị lão nhân, Hoắc Trầm thở dài một hơi, nhìn xuyên qua cửa sổ nhìn về phía hậu viện mơ hồ có thể thấy được bóng dáng nhỏ xinh kia đang ở cạnh bếp bận rộn.
Hoắc Trầm khẽ nhếch khoé miệng lên cảm thấy mĩ mãn mà xoay người lại, cầm lấy kéo chuyên để cắt may kia, dùng ngón tay tinh tế đo đạc kích thước. Nghiên cứu không sai biệt lắm, liền lấy trong lò ra một đầu sắt đã được nung đỏ, vung đại cây búa sắt lên, leng keng gõ lên. Tiểu Đào nướng xong năm cái bánh lớn, nhanh nhẹn dọn dẹp phòng bếp rồi ghé vào cửa sổ cẩn thận nhìn phía trước nhà, phát hiện trước cửa tiệm không có người khác, chỉ có bóng dáng cao lớn của người kia đang làm việc. Lúc này nàng mới yên tâm xách rổ của mình lên, đi dọc theo chân tường phía nam dưới lều tranh, đi đến cửa tiệm: "Hoắc đại ca, ta nướng cho ngươi năm cái bánh lớn, nhưng đấy vẫn là bột chưa lên men ăn vào bụng sẽ có chút khó chịu. Ta đã nhào sẵn một chút bột để trong bồn phỏng chừng đến sáng mai sẽ có bột lên men, sáng sớm mai ngươi mở cửa sớm một chút, ta vào chuẩn bị một chút, giữa trưa đến chưng một lồng màn thầu lớn cho ngươi vẫn là ăn màn thầu thoải mái hơn."
Hoắc Trầm dừng tay lại, bỏ cây kéo cũ vào tay nàng: "Đây là kéo của hai vị lão nhân làm nghề may đưa đến, nói là ở trong kinh thành mua tới là bảo bối của họ, chúng ta nơi này không có, cũng làm không ra kì thật làm ra cái này cũng không có gì khó, đơn giản chính là độ cong với lưỡi kéo có chút khác biệt, sư phó cũng đã dạy qua cách làm.
Tiểu Đào cầm ở trong tay thử thử, giật mình nhìn cấy kéo cũ trên tay, liên tục gật đầu: "Không tồi, khó trách là bảo bối trong kinh, nắm trong tay thật dễ dàng, tay của ta nhỏ, kéo trong nhà lại lớn, lại quấn một vòng bông bên ngoài cầm thật sự khó chịu, kéo này thật sự dùng rát tốt."
Lưỡi kéo đã mòn vừa nhìn đã biết là đã được sử dụng nhiều năm, thật sự không còn biện pháp dùng, lão nhân tiệm may mới đến đây tìm người làm lại.
Tiểu Đào không có nghĩ nhiều, thả kéo lại chỗ cũ, liền đưa cho Hoắc Trầm mười văn tiền: "Hoắc đại ca, vừa rồi chỉ lo giúp ngươi thu tiền, lại quên mất phải trả nợ, ta còn thiếu mười văn hôm nay trả nốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

