Điền Đào thoáng rối rắm một chút, muốn ở nhà hắn nấu cơm, thì phải đi xuống hậu trạch trong bếp, cái này có chút không thoả đáng. Tiệm thợ rèn là ngay đường gần cổng thành, nàng ở chỗ này nướng cái bánh ngô, bánh nướng linh tinh cũng không tính là gì, chính là nếu đi hậu trạch sau nhà... Rốt cuộc trai đơn gái chiếc, dù cho nàng có tin tưởng nhân phẩm của Hoắc Trầm thì bị người ngoài nhìn thấy cũng không tốt. Hoắc Trầm lại không có nghĩ nhiều như vây, chỉ là một nồi thịt hầm mà thôi, tuỳ tiểu cô nương muốn làm hay không thôi, thấy nàng có chút do dự, liền suy sụp xuống: "Vậy muội không muốn làm sao?"
Điền Đào ngẩng đầu lên thấy hắn vừa thần thái còn sáng láng, giờ phút này thêm vài phần cô đơn còn kèm theo chút thương tâm. Cũng đúng, người ta đối với mình tốt như vậy, tìm mọi cách chiếu cố, chính mình lại nhỏ mọn như vậy, liền bữa cơm thôi cũng không làm nổi cho người ta, sao không thương tâm cho được. Điền Đào quay đầu nhìn mưa to ngoài cửa sổ, rào rào, tầm tã, mưa lớn như vậy thì làm gì có người tới, đến hậu trạch liền đến hậu trạch đi, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng tin tưởng Hoắc Trầm sẽ không làm việc nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
"Ta có thể làm cho ngươi, nhưng là đến nhìn xem nhà ngươi có đầy đủ gia vị chưa hay thôi."
Tiểu cô nương theo bản năng có chút đỏ mặt. "Được được, được, chỉ cần muội chịu làm, thiếu cái gì ta đều có thể mua đến, muội cùng ta đến xem phòng bếp đi, đồ vật là do ta mấy ngày trước mới trở về, Thái bà bà giúp ta sắp xếp."
Hắn đóng cửa tiệm lại, mang theo Điền Đào từ cửa sau vào sân, trong viện thật rộng rãi. Phía chân tường hướng Tây, có một gian lều tranh ở đó, bên trong có cả chuồng ngựa.
Hai người từ lều tranh đi xuyên qua, không cần che dù cũng không sợ bị dính nước mưa, có chút giống với hành lang của nhà giàu. Phòng đầu tiên, phòng ngủ phía tây - phòng Hoắc Trầm.
Đệm chăn gấp chỉnh tề, trong phòng trống không. Trừ bỏ cái giường đất, cũng chỉ chừa một góc để tủ quần áo, chậu rửa chân cùng vời chậu rửa mặt.
Điền Đào vốn không nghĩ sẽ xem phòng của nam nhân, chính là cứ như vậy đi xuyên qua tới, muốn không nhìn cũng phải nhìn, cũng không có đồ vật gì hiếm lạ cổ quái.
Hoắc gia nhà chính có bốn gian nhà ngói gạch xanh khang trang, ở trên trấn trên đã là xem như là tiểu viện nhà khá giả. Cho nên, Hoắc Trầm sau khi cha mẹ chết, nhà nhị thúc cùng tam thúc đều tới tranh nhau giúp hắn trông hộ phòng ở, lại bị Hoắc Trầm từ chối. Cho nên, cho tới bây giờ hắn hồi hương đã hơn một tháng, nhị thẩm cùng tam thẩm cũng chưa có tới làm giúp hắn một mâm cơm.
Bọn họ có thái độ gì, Hoắc Trầm cũng không có để ý tới, không ai tới càng tốt, thanh tĩnh. Hắn mỗi ngày làm việc vất vả còn không có muốn suy nghĩ lo liệu thêm nhiều việc vào người đâu, cũng không có thời gian rảnh rỗi nhàn hạ đi hầu hạ mấy cái thân thích kia.
Bốn gian chính phòng hướng về phía đông, trước đó là phòng ở của cha mẹ Hoắc Trầm
Bên cạnh chính là phòng bếp, phía tây là hai gian phòng cho hài tử ở, nhưng nhà họ chỉ có Hoắc Trầm là con một nên đành để trống một gian.
Điền Đào ở trong phòng bếp dạo một vòng nhìn quanh, phát hiện lu gạo còn nhiều hơn phân nửa, dầu muối tương giấm đều có không ít, xem ra Thái bà bà đã giúp hăn mua rất đầy đủ.
Điền Đào cầm nồi sắt giơ lên trước mặt.
Nồi sắt phản chiếu ra hình ảnh của khuôn mặt nhỉ nhắn của Điền Đào, ở phía sau nàng, là hình ảnh Hoắn Trầm đang mỉm cười. Điền Đào nơi đó soi trái soi phải, cảm thấy phi thường thú vị. Hoắc Trầm thập phần vừa lòng, kể cả lúc sư phó khen ngợi khích lệ hắn, hắn cũng chưa từng cảm thấy cao hứng như vậy, nồi tốt nên được người trù nghệ tốt dùng.
"Tục ngữ nói, ngựa tốt xứng yên tốt, thuyền tốt xứng buồm tốt. Tiểu Đào tay nghề tốt nên dùng nồi tốt, muội dùng thử đi, không chỉ nhìn đẹp, sử dụng cùng nồi khác hoàn toàn không giống. Mặc kệ muội làm cái gì, nồi này đều không cháy không dính, cho nước vào xào đồ ăn rất ngon, nếu là hầm thịt trong này khẳng định ngon đến mức kinh người."
Đại thợ rèn Hoắc Trầm tự tin nói.
Điền Đào lập tức bị gợi lên lòng hiếu kỳ, đáy lòng vẫn còn một chút rối rắm, chạy nhanh đi múc nước rửa nồi, thúc giục Hoắc Trầm nói: "Vậy ngươi mau đi mua thịt đi, ta muốn thử xem cái này như thế nào."
"Được, ta lập tức đi mua thịt."
Hoắc Trầm thoải mái cười to, sung sướng hướng cửa lớn mà chạy, dù cũng không thèm lấy. Điền Đào thấy bóng dáng hắn vọt vào trong mưa cảm thấy thập phần buồn cười, thèm ăn thịt, cũng không cần đến mức như vậy đi, chính mình nửa năm chưa được ăn qua miếng thịt nào cũng không có thèm đến mức như vậy.
Vừa cúi đầu liền nhìn nước trong nồi sắt, thế nhưng thần kì là xuất hiện tận hai bóng người. Một cái là phản chiếu từ mặt nước một cái là từ đáy nồi sắt, trung trùng điệp điệp lúc ẩn lúc hiện, thật là nồi tốt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)