“Leng keng…”
Một tiếng chuông trong trẻo bất chợt vang lên bên tai.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, khẽ nhíu mày, có chút khó hiểu—sao lại có tiếng này?
Chợt lóe lên một ý nghĩ, là chuông cửa sao?
Giờ này… ai lại tìm đến cô?
Thông qua cái gọi là mắt mèo trên cửa, Tống An Nhiên nhìn thấy một bà lão hiền từ đứng bên ngoài. Cô nhanh chóng nhận ra đó là bà Lưu, hàng xóm đối diện.
“Bà Lưu, có chuyện gì vậy ạ?” Mở cửa, cô nhẹ giọng hỏi.
“Bà sang xem cháu đã ăn gì chưa.” Bà Lưu mỉm cười hiền hậu, trong ánh mắt thoáng hiện một tia xót xa, tuổi còn nhỏ mà đã mất cha mẹ, sau này biết dựa vào ai đây?
“Cháu tự nấu chút đồ ăn.” Tống An Nhiên đáp, nở nụ cười dịu dàng.
Đối với thiện ý của người khác, cô chưa bao giờ lạnh lùng khước từ. Người từng sống quá lâu trong bóng tối, đôi khi cũng sẽ khao khát một chút ánh sáng.
Giờ đây, cô không còn là vị Quý phi cao cao tại thượng nữa, không còn những lời nịnh nọt, cũng chẳng còn những gương mặt giả dối. Đây mới là cuộc sống chân thực.
Nghe vậy, bà Lưu khẽ nghiêng người nhìn vào trong qua khe cửa. Thấy trên bàn có vài món ăn bốc khói nghi ngút, bà mới yên tâm phần nào, rồi dịu giọng nói:
“Vâng ạ, cháu sẽ.” Tống An Nhiên gật đầu. Sự ấm áp của bà khiến lòng cô cũng dịu lại.
“À đúng rồi, năm nay cháu vào đại học phải không? Có đủ tiền không? Nếu thiếu thì bà cho cháu mượn trước.”
Bà Lưu chợt nhớ ra, vội vàng nói thêm: “Nhưng nhất định không được bỏ học đấy nhé. Không có bằng cấp thì sau này khó tìm việc lắm, chịu khó vài năm rồi sẽ ổn thôi…”
Nghe bà lải nhải, Tống An Nhiên không hề thấy phiền, trái lại cô còn kiên nhẫn đáp: “Bà yên tâm, cha mẹ cháu có để lại một khoản tiền, đủ để cháu học xong đại học.”
“Thế thì tốt, thế thì tốt…” Bà Lưu gật đầu hài lòng.
“Bà Lưu, bà ăn cơm chưa ạ? Hay bà sang ăn cùng cháu nhé?” Tống An Nhiên lên tiếng mời.
“Không cần đâu, ông nhà bà còn đang chờ.” Bà Lưu xua tay từ chối, biết Tống An Nhiên không sao là bà đã yên tâm rồi. Phải biết mấy hôm trước, bà còn lo cô bé này nghĩ quẩn mà đi theo cha mẹ mình.
May mà đứa nhỏ này đủ kiên cường.
Chỉ tiếc bà không biết, Tống An Nhiên thật sự… đã đi rồi.
“Vậy bà về cẩn thận ạ.” Tống An Nhiên cũng không cố giữ, lễ phép đáp.
Đợi đến khi bà Lưu vào nhà đối diện, cô mới xoay người trở lại.
Ăn trưa xong, dọn dẹp gọn gàng, Tống An Nhiên lại ngồi xuống trước bàn học.
Trên bàn đặt một quyển sổ tiết kiệm và một cuốn sổ tay. Trong sổ ghi rõ toàn bộ tài sản hiện có của cô, cùng các khoản chi phí cần thiết cho việc học đại học.
Tính toán sơ qua, số tiền này đủ để cô hoàn thành bốn năm đại học, nhưng phải chi tiêu rất chắt chiu.
Điều đó khiến Tống An Nhiên, người vốn quen sống thoải mái, có chút không quen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


